Nghiêu Vũ đột nhiên
muốn khóc. Từ khi nhìn thấy ánh mắt bối rối của Tuệ An, từ khi nhìn thấy Tiêu
Dương nắm tay Thiên Trần, khi nghe mẹ nghẹn ngào van nài cô trở về nhà, khi đơn
độc đi trên con đường đêm dài dặc, cô đã muốn khóc.
Hai ngày sau bữa tiệc trên, Thiên Trần gọi điện cho
Nghiêu Vũ: "Này, mình đã liên lạc được với Tuệ An, hết giờ làm gặp nhau ở Lương
Mộc Duyên cạnh cửa nam trường cũ nhé".
Hết giờ làm việc, Nghiêu Vũ đi thẳng đến quán cafe
Lương Mộc Duyên. Thiên Trần và Tuệ An vẫn chưa đến, cô gọi một ly Mocha ngồi
đợi. Mấy năm vẫn thế, vẫn hương vị ngày xưa.
Cô đã đến đây mấy lần, đều là Đồng Tư Thành đưa đi.
Hồi mới yêu nhau, hai người từng ngồi ở đây thầm thì bao chuyện chẳng đâu vào
đâu… một ly cafe nhỏ có thể ngồi mấy tiếng, những lúc không nói thì ngồi nhìn
nhau, nhìn bao nhiêu cũng không chán, mắt hân hoan ngợp niềm vui.
Lần nào cũng thấy thời gian trôi quá nhanh, nhoáng cái
đã sắp hết một ngày. Hai người luôn nắm tay nhau chạy như bay về ký túc xá
trước khi đèn tắt, đến tầng trệt, nếu cổng chưa đóng lại đứng tranh thủ nói vài
câu… Hồi đó Đồng Tư Thành luôn đứng dưới cột đèn cạnh lối đi, ngước lên chờ
Nghiêu Vũ từ cửa sổ tầng bốn ngó đầu ra vẫy tay rồi mới đi.
Bóng người cao gầy dưới ánh đèn đường là một trong
những bức họa đậm màu nhất trong ấn tượng của Nghiêu Vũ, khiến cô lâng lâng náo
nức và cảm thấy rất an toàn. Lúc đó Nghiêu Vũ chưa bao giờ nghĩ một lần nào đó
cô nhìn ra sẽ không thấy bóng Đồng Tư Thành.
Ngón tay bối rối di trên khăn trải bàn màu xanh,
Nghiêu Vũ buồn rầu nghĩ, sau này mình còn có lại cảm giác đó không? Còn những
lời không sao nói hết với người đàn ông khác, còn cảm giác lưu luyến không thể
xa rời? Còn có… niềm vui vô tận dâng lên từ đáy mắt? Một giọng nói thì thầm
trong cô, không, không bao giờ có nữa.
Không ai có thể né tránh nỗi buồn riêng. Giữa hai
người một khi đã rạn nứt, dù nỗ lực cứu vãn thế nào đều không thể trở lại
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!