Cô sắp mất anh rồi
sao? Thái độ bất cần của Tiêu Dương khiến Thiên Trần lòng đau như xé,
chớp mắt họ đã trở thành xa lạ?
Nghiêu Vũ liếc trộm
anh, hai người vẫn cùng ăn cơm như trước, thói quen cũng không thay đổi,
nhưng anh có còn là Đồng Tư Thành ngày xưa?
Mấy ngày nay Thiên Trần đặc biệt không vui. Hôm
nay viết bài suýt nhầm lẫn thứ tự tên các vị lãnh đạo, bị chủ biên
quạt cho một trận, cô biết mình sai, cúi đầu nghe mắng.
Buồn bã gọi điện thoại cho Tiêu Dương, đã đau
đầu vì chuyện trong nhà, công việc lại không thuận lợi, cô nhớ Tiêu
Dương.
Thiên Trần như con chim sẻ bị ướt cánh trong mưa,
lao đến muốn nấp dưới cánh Tiêu Dương. Sáu năm, cô đã quen có gì phiền
phức là đi tìm anh. Giọng nói dịu dàng của anh, sẽ khiến dòng nước hung dữ
trở lại hiền hòa, khiến bão tố thôi gầm thét.
Nhưng điện thoại hôm nay không đem lại an ủi như cô
mong đợi, đầu bên kia vẫn truyền đến tiếng xóc bài, lọc xọc khô cứng chích
vào tai. Thiên Trần bỗng thấy mệt mỏi đã rời, lặng yên một lát, nhẹ nhàng
hỏi anh: "A Dương, anh lại chơi bài?".
"Ừ, với khách của công ty".
Tiêu Dương bối rối, "Thiên Trần, xong là anh đến tìm
em được không, bây giờ thật sự không đi được". Tiếng giục ra bài vọng vào
trong máy.
Hôm nay đúng lần chơi với khách, mấy vị đều là người
quen cũ của công ty, hôm nay nhận của họ một đơn hàng, công việc xong xuôi, có
người đề nghị chơi vài ván. Đồng Tư Thành không chơi, chỉ có Tiêu Dương
nghênh tiếp.
Tiêu Dương rất vui, cứ đà phát triển hiện nay của công
ty như Đồng Tư Thành nói, trong vòng một năm là đã tương đối khả quan.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!