Nghiêu Vũ hai tay bỏ
trong túi quần, đầu đội chiếc mũ len đỏ rất đáng yêu, toàn thân một vẻ du nhàn
tự tại, giống như bức họa. Hứa Dực Trung chăm chú nhìn cô, cảm thấy quả là rất
đẹp. Chưa bao giờ anh xúc động như thế, trong tích tắc nhìn thấy Nghiêu Vũ, anh
se sẽ thở một hơi dài nhẹ nhõm, cuối cùng đã tìm được cô.
Ngày hôm sau, Đỗ Lối và người của phòng thị trường đã
đến thành phố B. Chủ nhiệm Đỗ đặc biệt phấn khởi, ngay tối đó mở tiệc chiêu
đãi, sau đó đưa mấy vị quan chức chủ chốt của thành phố đến gặp Hứa Dực Trung.
Những ngày tiếp theo, Hứa Dực Trung luôn bận rộn, họp
hành, xem tư liệu, lại đến thực địa xem khu phố cổ, trưa và tối đều tiệc tùng.
Anh gọi bố Đỗ Lối theo chức danh. Chủ nhiệm Đỗ cảm thấy rất bình thường, trong
công việc không thể coi Hứa Dực Trung là con rể tương lai, nhưng ánh mắt vẫn
rất thân thiết, cái nhìn của ông khiến Hứa Dực Trung áy náy.
Công việc xong xuôi, chủ nhiệm Đỗ thu xếp để con gái
đưa cả đoàn lên núi trượt tuyết, tắm suối nước nóng, ông nói riêng với Hứa Dực
Trung: "Dực Trung, xong việc rồi, cháu đến nhà chơi".
Hứa Dực Trung mập mờ nhận lời, thâm tâm đã định không
đi, nhưng Đỗ Lối ngại ngùng nói với anh: "Dực Trung, mẹ em biết anh đến, nhất
định muốn anh đến nhà ăn cơm, em…".
Ánh mắt cô bối rối, cúi đầu như có lỗi, "Mẹ em rất
quan tâm đến em, mới qua Tết được một tháng, anh xem…".
Hứa Dực Trung thở dài, "Đỗ Lối, chỉ một lần này thôi,
không thể tiếp tục trò đùa đó nữa. Em vẫn nên nói rõ với bố mẹ, được không?".
Mắt cô lộ vẻ vui mừng: "Xin lỗi, Dực Trung, quả thật
đã làm phiền anh".
Tối hôm đó, Hứa Dực Trung cùng Đỗ Lối đến nhà mẹ cô
lần thứ hai. Ăn cơm xong, mẹ cô vui vẻ tiễn họ ra cửa. Đỗ Lối khoác tay Hứa Dực
Trung tạm biệt mẹ.
Đúng lúc đó Hứa Dực Trung nhìn thấy Nghiêu Vũ. Cô dắt
một con chó săn lông vàng đi bên kia đường, dáng thong dong của người dẫn chó
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!