Cách mấy mét, cô cũng
nghe thấy tiếng cười của Hứa Dực Trung. Đầu anh hơi ngẩng, các đường nét tuấn
tú ngời ngời, ánh đèn màu chiếu trên khuôn mặt tươi rói. Tim Đỗ Lối khẽ nảy
lên, nụ cười của anh, vẻ vô tư con trẻ của anh cuốn hút như tia nắng ngày đông.
Lúc này, cô thật sự nghe thấy tiếng tim mình lay động.
Mồng bốn Tết, Hứa Dực Trung lái xe đến thành phố quê
Đỗ Lối. Lúc đó thành phố đã lên đèn sáng rực, đây chỉ là đô thị bậc trung nhưng
vẫn ngập tràn không khí Tết. Ngoài đường người đông như trảy hội, đèn lồng treo
đầy trên cây, xa xa là những dãy núi nhấp nhô, đèn như sao sa, thỉnh thoảng có
mấy quả pháo bông bay vút lên không, bầu trời thành phố bất chợt nở bùng những
chùm sáng muôn màu.
Ngắm nhìn thành phố, nghe tiếng pháo tép đì đùng gần
xa, mới trầm trồ, đúng là Tết. Ở thành phố của anh, chỉ có vùng ngoại ô mới
được đốt pháo tép, nội thành tuyệt đối cấm. Anh nhớ lại những cái Tết hồi nhỏ,
háo hức đợi giao thừa, niềm vui pháo nổ. Không có tiếng pháo, cơ hồ thiếu hương
vị Tết.
Không ngờ ở đây trong thành phố vẫn được đốt pháo,
điều này thực sự khiến anh vui sướng. Hứa Dực Trung đến khách sạn thuê phòng,
rồi ra phố dạo chơi, không kìm được gọi điện cho Nghiêu Vũ, "Tiểu Vũ, đang làm
gì, ngày Tết đi chơi thế nào?".
Đầu bên kia truyền đến từng trận cười giòn giã, Nghiêu
Vũ hớn hở khoe: "Đang định đi đốt pháo bông. Còn anh, hình như ở thành phố đó
chỉ cho đốt ở ngoại ô?".
"Đúng, cho nên nghe cô nói, quá hâm mộ. Nếu tôi có thể
đến thành phố của cô, cô sẽ đưa tôi đi đốt pháo chứ? Bao năm rồi không được đốt
pháo."
Nghiêu Vũ cười như nắc nẻ, "Rất thông cảm, vắng tiếng
pháo ngày Tết mất vui!".
"Thật hả? Nếu tôi đến cô sẽ đưa đi đốt pháo chứ?".
"Hứa Dực Trung, anh chẳng giống đàn ông ba mươi chút
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!