Đồng Tư Thành lại một
lần nữa nhìn Nghiêu Vũ rời đi, vội vàng và hốt hoảng như vậy, cô muốn tránh
anh? Cô đến đây là bởi vì không thề quên quá khứ? Anh cười thầm nhìn
theo, lòng cô vẫn có anh.
Nghiêu Vũ bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa, do ngủ quên
không đắp chăn, vừa thức dậy, người rét run. Mở cửa nhìn thấy Hứa Dực Trung,
sững người vừa mở miệng giọng đã run run, răng va lặp cập.
"Thế nào? Nhìn thấy tôi sợ đến nỗi răng đánh vào
nhau?". Hứa Dực Trung nhướn mày, hiếu kì nhìn cô. Anh không nghĩ hành động
của mình giống như nửa đêm ma gõ cửa.
"Có chuyện gì?". Cuối cùng Nghiêu Vũ mở
miệng, rồi hắt hơi một cái.
"Sao lại lạnh như thế?". Hứa Dực Trung ngạc
nhiên, đứng ở cửa, tươi cười, giơ cao hộp đồ ăn, lắc lắc. Anh đắc ý nhìn Nghiêu
Vũ như con chó nhỏ mắt sáng lên hít mùi thơm của thức ăn. Anh bước vào nhà, đi
thẳng đến để lên bàn, ngoái đầu nói, "Cô để quên bánh trên xe, sợ cô chưa
ăn, nên đích thân đi mua cơm hộp, nếu không Lũy Tử lại trách tôi vì công việc
để người của Đại Đường chịu đói".
Nghiêu Vũ lại hắt hơi, cô đã rét cóng, đón hộp cơm
nóng hổi, ấp hai tay sưởi.
"Ăn đi cho nóng!". Hứa Dực Trung lấy đũa ra,
lần này anh đã rút kinh nghiệm, mua rất nhiều, ngồi xuống ghế bên cạnh, cũng
bắt đầu ăn, "Cô chưa ăn gì, mau ăn đi!".
Nghiêu Vũ vẫn áp tay trên hộp cơm, "Không muốn
ăn, sưởi một chút thôi".
Hứa Dực Trung dừng đũa, nhìn chóp mũi đỏ ửng của
Nghiêu Vũ, vội nắm tay cô, "Sao lạnh thế này?".
Cô chưa kịp rụt về, anh đã buông ra, thái độ của anh
muốn nói, chỉ là sự quan tâm bình thường thôi.
"Ăn một chút người sẽ nóng lên ngay".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!