Đồng Tư Thành hơi khép
mi, một thoáng chua chát vương trong mắt, trở về nước lâu như vậy, luôn kiềm
chế không đến gặp cô. Lúc này, anh mới biết thì ra khi anh treo cô, anh cũng
treo chính mình.
Thiên Trần hẹn Nghiêu Vũ đi dạo phố, lang thang chẳng
biết để làm gì, gặp cửa hiệu nào cũng vào ngó nghiêng.
Họ luôn bị lườm nguýt chọn đi chọn lại khiến chủ hàng
sốt ruột. Khi Thiên Trần thay quần áo đến lần thứ N đi ra, cuối cùng phát hiện
cô bạn mình có gì bất ổn.
Hôm nay Nghiêu Vũ không có hứng thử quần áo, nói là
đang đại hàn, không muốn cởi đồ trên người, chỉ nhìn Thiên Trần thử. Thiên Trần
lần nào cũng hỏi, "Bộ này thế nào?".
Nghiêu Vũ chỉ liếc qua gật đầu, "Được đấy, rất
đẹp".
Khi Thiên Trần không ưng ý, đến cửa hiệu khác, cô vẫn
nói câu đó, "Được đấy, rất đẹp".
Cuói cùng Thiên Trần không nhịn được: "Tiểu Vũ, sao
lần nào cậu cũng chỉ nói đẹp, giống hệt Tiêu Dương, chán chết được!".
"Trần Trần, cậu người đẹp, dáng đẹp, mình thấy
cậu mặc gì cũng đẹp!".
Thiên Trần chán ngán, ngồi xuống cạnh Nghiêu Vũ giọng
rầu rĩ: "A Dương lần nào cũng nói thế, hôm nay cậu sao vậy, trước đây mỗi
lần đi phố đều hăng hái thử hết bộ này đến bộ khác, bây giờ sao vậy?".
Nghiêu Vũ nhoẻn cười, "Có lẽ đang thời kì đèn đỏ,
mệt mỏi".
Thiên Trần cằm túi đồ kéo cô đứng lên, "Đi bộ
liền mấy phố, sao chẳng mệt! Đi, chúng ta vào uống cafe, mình cũng mệt
rồi".
Hai người sau khi vào quán Nghiêu Vũ theo thói quen
gọi một cốc Mocha, yêu cầu không cho sữa. Thiên Trần cười hi hí.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!