Đầu Nghiêu Vũ bốc hoả,
vốn định đến cho anh ta biết, anh ta tưởng cô không dám thôi việc ư? Anh ta
định dùng tiền đập cô, nhưng còn phải xem cô có hứng thú đứng chờ anh ta ban
phát hay không!
Hứa Dực Trung lại gọi cho Nghiêu Vũ, cô vẫn không nghe
máy. Gửi tin cũng không nhắn lại. Anh liền đến thẳng công ty Đại Đường, ngồi
uống trà, tán gẫu với Vương Lũy ở văn phòng, lần này, anh nói thẳng với ông bạn
cũ, "Tôi đến đây vì Nghiêu Vũ!".
Khuôn mặt béo ú của Vương Lũy cười híp mắt, "Tiểu
tử, lần đi cắm trại đó, anh hiểu nhầm ý cậu, lần này nhất định để cậu toại
nguyện!".
Hứa Dực Trung nhìn Nghiêu Vũ bên ngoài qua lần cửa
kính, gượng cười, mở laptop bắt đầu làm việc – chơi game Truyền kì.
Nghiêu Vũ làm như không biết, lên mạng đọc tư liệu.
Tiểu Điền bên cạnh vừa liếc về phía văn phòng của giám đốc, vừa đắc ý kể với
Tiểu Trần lúc chơi bài ở chỗ cắm trại cô và giám đốc đã "diệt" phó
tổng Hứa và Vương Lâm thế nào.
Nghiêu Vũ vô tình ngẩng đầu nhìn về phía văn phòng của
giám đốc, không ngờ bắt gặp nụ cười gian tà của Hứa Dực Trung. Cô lườm anh một
cái, cúi đầu làm việc không ngẩng lên nữa.
Hứa Dực Trung chơi game để giết thời gian, anh ngồi ở
phòng ngoài, mọi biểu hiện của Nghiêu Vũ đều thu vào mắt, một cái cúi đầu, bĩu
môi cũng không bỏ qua. Anh cười thầm, chỉ cần cô làm ở đây, sợ gì không gặp được?
Mười một giờ trưa, Vương Lũy ra khỏi văn phòng, cười
cười nói to với mọi người: "Trưa nay tất cả không
cần ra ngoài ăn cơm, tôi đã gọi người mang đồ ăn vào".
Tiếng vỗ tay nổi lên ầm ầm.
Bình thường đến bữa trưa, mọi người tốp năm tốp ba hẹn
nhau ra quán nhỏ bên ngoài ăn mì, hoặc cơm hộp, nếu trời lạnh ngại đi thì gọi
nhà hàng mang vào, cũng chỉ là mì hoặc cơm hộp. Hôm nay nhờ Hứa Dực Trung nên
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!