Nghiêu Vũ coi như cũng
khá quen, vừa rồi ăn cơm còn vui vẻ nói cười, chớp mắt đã như người lạ, đây mới
là coi thường thật sự. Cô ngang nhiên thách thức lòng kiêu hãnh của anh.
Trên đường trở về, cả đoàn vẫn nói cười vui vẻ, Hứa
Dực Trung nhẫn nại đưa mọi người về xong, lái xe đến thẳng nhà Nghiêu Vũ. Gọi
điện cô vẫn không nghe máy, anh nhảy ba bước một lên cầu thang gõ cửa, "Nghiêu
Vũ!". Vừa thở dồn, anh vừa nghĩ, sao Nghiêu Vũ lại ở tận tầng bảy?
Nghiêu Vũ nghe tiếng gõ cửa vẫn không động đậy, tiếp
tục đọc truyện.
Hứa Dực Trung nhìn đồng hồ, bốn giờ chiều, lại gõ
tiếp, bên trong vẫn im ắng, anh đoán chắc chắn cô có nhà, về thăm bố mẹ thật
hay là bị mắng vì chuyện bản thiết kế mà giận lây sang anh, nên mới tắt máy?
Quay xuống cầu thang, đúng lúc gặp bà hàng xóm có con
chó đầu bò tầng dưới, anh mỉm cười chào. Con chó lại sủa loạn, "Muội Muội ngoan
nào!". Bà kéo dây da ở cổ con chó, cười hỏi anh, "Không gặp à? Có lẽ cô ấy ra
ngoài mua gì, buổi trưa vẫn thấy".
Hứa Dực Trung thoáng giật mình, ngước nhìn lên tầng,
mỉm cười cảm ơn, thấy bà dắt con chó đi xuống, anh vội quay lên, gõ cửa lần
nữa.
Nghiêu Vũ lại thấy tiếng gõ cửa, chạy ra cửa sổ nhìn
xuống, hôm nay Hứa Dực Trung lái xe bảy chỗ, Nghiêu Vũ không nhìn thấy xe của
anh, tưởng anh đã đi, đang thầm nghĩ không biết là khách nào, ghé mắt nhìn qua
khe cửa, không thấy người, băn khoăn ra mở cửa.
Cửa vừa mở, Hứa Dực Trung lập tức đứng lên, Nghiêu Vũ
giật mình lùi lại, "Anh làm gì vậy?". Lại còn trốn sang một bên. Nghiêu Vũ nhăn
nhó nhìn anh, không biết nói gì.
"Câu này phải hỏi cô chứ?". Hứa Dực Trung vừa nói vừa
tự động bước vào.
Nghiêu Vũ ngây ra, hỏi cái gì? Hứa Dực Trung đã ngồi
trên salon mặt có vẻ nghiêm trọng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!