Hứa Dực Trung muốn
tránh thù tiếp ồn ào trên bàn tiệc nên đã tìm chỗ vắng ngâm mình, nghe hai cô
gái to nhỏ chuyện riêng, anh rất hiếu kì… không ngờ họ lại gắn anh với Đỗ Lối,
làm anh rất khó chịu.
Đào Thiên Trần lặng lẽ ngồi ăn, không động tới một
giọt rượu. Cô biết các cô gái đẹp một khi nâng ly là đàn ông sẽ xúm đến đua
nhau bắt uống, rất phiền phức.
Cánh phóng viên tối nay tương đối rảnh rãi, lúc này
đều đã rời bàn tiệc chạy đi tắm suối nước nóng. Gia Lâm đã bố trí chỗ nghỉ chu
đáo, ai không thích tắm thì về phòng nghỉ ngơi.
Nghiêu Vũ nhẹ nhàng đi đến bịt mắt Thiên Trần, hắng
giọng hỏi: "Đoán xem ta là ai?".
Thiên Trần buồn cười, chỉ có con nhỏ Nghiêu Vũ mới
nghịch ngợm như vậy. "Bàn tay này nước hoa hăng hắc, chà chà! Việc gì phải bịt
mắt, cứ bịt miệng coi như hôn một cái".
Nghiêu Vũ tiu nghỉu buông tay, "Thiên Trần đáng chết!
Dạo này chạy biến đi đâu, không thấy bóng!".
Thiên Trần ngoảnh mặt lại, đôi mắt to, sáng rất đẹp
nhìn cô, cười: "Tiểu Vũ!".
Nghiêu Vũ kéo tay Thiên Trần: "Mình nhìn thấy
Tuệ An, cả Đỗ Lối nữa".
"Tuệ An?". Mắt Thiên Trần sáng lên vui mừng: "Ở đâu?".
Cô làm như vô tình không hỏi Đỗ Lối. Nghiêu Vũ và Đỗ Lối không ưa nhau, là bạn
thân của Nghiêu Vũ nên cô cũng chỉ giữ quan hệ bình thường với Đỗ Lối. Nhưng
Tuệ An thì khác, bạn cùng phòng bốn năm đại học, hai năm nay không liên lạc, cô
thực sự rất muốn gặp.
Thiên Trần cười đứng lên, kéo Nghiêu Vũ đi tìm Tuệ An.
Nghiêu Vũ cười thầm, chỉ có Thiên Trần không nhìn cái váy bồng hoạt hình của cô
lần nào. Nghiêu Vũ để cho Thiên Trần kéo đi, cô biết đó là bệnh nôn nóng nghề
nghiệp của cô bạn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!