Thái độ của Nghiêu Vũ
lúc này… Hứa Dực Trung nhếch mép cười thầm, nghĩ tới dạ tiệc ở sơn trang hôm
đó, cô mặc váy bồng ngộ nghĩnh vẫn ung dung cười nói tự nhiên giữa quan khách
xiêm áo sang trọng, ánh mắt dửng dưng từ chối ly rượu anh đưa, má ửng hồng nói
say sưa lúc trang trí cây thông Noel… Nghiêu Vũ lúc này mắt đỏ hoe, tóc chưa
chải, bộ đồ ngủ nhàu như dưa, anh lại nhìn thấy một Nghiêu Vũ khác.
"Ôi!". Nghiêu Vũ thét lên. Cô trợn mắt nhìn Hứa Dực
Trung, vừa mở mắt đã thấy một người đàn ông đứng cạnh giường, còn tưởng mình
nằm mơ, ngẩn ngơ một hồi, nhận ra không phải là mơ, phản ứng đầu tiên của đại
não là nhà có trộm. Miệng vừa há định hô hoán liền nhận ra người đó, nhưng phản
ứng của não chậm mấy nhịp, tiếng hét chói tai vẫn bật ra từ cổ họng.
"Sợ phải không?". Hứa Dực Trung cười nhăn nhở không
tìm cách ngăn cô, anh đang cần chính là phản ứng đó.
Cái gì? Anh ta còn hỏi cô sợ phải không?! Nghiêu Vũ
quả thật không tin vào tai mình! Người này Âu phục giày da, dáng thư nhàn ung
dung, sáng tinh sương không biết từ đâu xuất hiện trong nhà cô, lại còn hỏi cô
sợ phải không!
"Morning Surprise!". Nghiêu Vũ lẩm bẩm, bất chợt hét
to, "Sao anh vào được?! Hả? Đột nhập phi pháp, không gian cũng tặc! Nếu anh
không cho nói rõ lí do, tôi sẽ…".
"Đêm qua tôi chưa đi!".
"Ôi!" Nghiêu Vũ lại kêu thê thảm. Anh... anh ta nói
đêm qua chưa đi? Phản ứng đầu tiên của Nghiêu Vũ là nhìn xuống người mình, lại
nhìn lên giường.
"Tôi ngủ trên salon!" Hứa Dực Trung cười hi hí. Anh
rất đắc ý, phản ứng của Nghiêu Vũ quả thật... khiến anh quá đắc ý.
Nghiêu Vũ nhảy dựng lên, vớ lấy gối ném, "Không biết
xấu hổ! Tại sao không đi? Lại trốn trong nhà tôi! Anh là hạng tiểu nhân! Ngụy
quân tử, chó sói! Khốn kiếp!".
Nghiêu Vũ phát điên, nhảy từ trên giường xuống chân
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!