Anh tìm đến mệt bã
người, Nghiêu Vũ lại tắt máy? Hôm nay còn là sinh nhật anh, vậy mà
nửa đêm còn chạy đi mua quà cho cô! Chắc là nhìn thấy số điện thoại
của anh cô mới tắt máy, một cú điện lại hỏi thăm cũng không có?
Thứ năm, người của hiệu bán hoa mang đến bó hoa
và một hộp quà nói rõ là đưa tặng Nghiêu Vũ. Một bó hoa uất kim
cương màu tím được bó rất đẹp, các cô gái ở văn phòng đều hiếu kì
vậy lại xem.
Nghiêu Vũ hơi giật mình, đang định đi lấy hộp
quà, Tiểu Điền và Tiểu Trần đã tranh lấy trước. Hét to bắt Nghiêu
Vũ khai thật.
"Trả đây! Mình đâu biết của ai tặng!".
"Chị Nghiêu, chị mong là ai tặng?". Hai cô gái
biết Nghiêu Vũ dễ tính, có thể đùa được, cười hi hí nhất định không
chịu trả.
Lại còn có thể là ai? Tặng cô uất kim cương
chỉ có thể là Đồng Tư Thành. Nghiêu Vũ cười thầm, Đồng Tư Thành
không quên ngày hôm nay. Cho dù không có cô ở bên, anh cũng không quên.
Nhưng, nụ cười lại vụt tắt, anh vẫn phải chờ đến khi sự nghiệp ổn
định mói đến gặp cô. Quả thực anh làm cô thất vọng.
Bỗng nhiên mất hứng, liếc mắt hai lần, cũng chẳng
còn hứng thú với hoa, cô nhìn ra cửa, bên ngoài lại có mưa. Đồng Tư
Thành anh coi tôi là người thế nào? Anh muốn chia tay thì chia tay,
muốn quay lại thì quay lại? Anh trở về muốn lúc nào đến gặp tôi thì
đến? Cô càng nghĩ càng tức.
Cô cũng căm ghét thái độ của mình, muốn quay
lại thì quay lại, không muốn thì dứt khoát đoạn tuyệt. Nhưng tại sao?
Hôm nay cô cứ mong ngóng như vậy? Còn bực bội vì anh?
Hai cô gái thấy Nghiêu Vũ im bặt, rụt rè để
món quà trước mặt cô, "Chị Nghiêu, xin lỗi!".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!