Hứa Dực Trung ngây
người nhìn ánh đèn đó, miệng thở ra hơi lạnh. Sao anh luôn không kiểm soát được
bước chân mình? Nhất định là anh vui, rất vui vì đã buộc Nghiêu Vũ thức suốt
đem làm việc, tuy nhiên, ánh đèn le lói trong đêm đông này lại khiến lòng anh
có gì áy náy và bất nhẫn?
Thư của Đồng Tư Thành gửi đến rất đều, mỗi tuần một
bức, Nghiêu Vũ đọc xong lại ném vào ngăn kéo. Cảm giác bỏng tay như cầm vật
nóng lúc mới nhận được bức thư đầu tiên không còn nữa, cô bình tĩnh đọc, nghĩ
tới lời anh năm xưa: Có lẽ em sẽ đau lòng, nhưng thời gian sẽ chữa lành vết
thương.
Nghiêu Vũ thở dài, đúng, thời gian hai năm, vết thương
đó không còn rớm máu. Ngoài nỗi xót xa vô hạn khi nhớ lại những ngày tươi đẹp
bên nhau, cô sống rất bình thường, lại còn đầy tự tin và hứng khởi với tương
lai.
Có lúc thậm chí cô không muốn nghĩ đến cuộc chia tay
năm xưa, không có cuộc chia tay ấy, tình yêu của cô và Đồng Tư Thành sẽ là một
dấu chấm câu viên mãn, cuộc chia tay khiến cho dấu chấm câu kia thêm một nét
bút đậm, biến thành dấu chấm than.
Bây giờ thư của Đồng Tư Thành lại làm cho dấu chấm câu
thêm cái đuôi, biến thành dấu phẩy, cô và anh vẫn chưa kết thúc, một kết cục
còn chưa biết.
Nghiêu Vũ nhìn bàn tay mình, dấu môi nhiệt thành và
nóng bỏng của Đồng Tư Thành in lên đó. Ngày ấy cô đã nghĩ, nụ hôn của anh sẽ
gắn với đường sinh mệnh trên bàn tay cô vĩnh viễn. Tại sao con người ta luôn
trải qua, rồi ngoái đầu nhìn lại, mới than lên, vĩnh viễn có nghĩa là vĩnh viễn
không tồn tại!
Con người sau khi lớn, mắt không còn trong sáng như
trẻ con. Người ta bảo, những gì mắt trẻ con nhìn thấy đều là những thứ sạch sẽ.
Khi lớn dần, nhìn càng nhiều, ánh mắt sâu dần, nặng dần, vẻ trong sáng dần dần
bị phủ lấp. Chỉ có lòng mình, Nghiêu Vũ nghĩ, chỉ có lòng cô, ở một góc sâu vẫn
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!