Nghiêu Vũ xuất hiện
trước mặt anh với bộ dạng hoan hỉ vui tươi chưa từng có, cô to tiếng nói cười
với Tiêu Dương, khi nhảy điệu Cha Cha Cha trông cô bốc lửa như một người khác
hẳn. Hứa Dực Trung hơi ghen tỵ, Nghiêu Vũ xưa nay luôn giữ khoảng cách với anh.
Lúc này anh bỗng thấy ngưỡng mộ Tiêu Dương, sự thân mật bạn bè đó Nghiêu Vũ
cũng chưa từng dành cho anh.
Thiên Trần bị cảm nặng, loại bệnh dễ gặp nhất vào mùa
thu. Mũi tắc, chảy nước, ho, sốt nhẹ, đầy đủ các triệu chứng. Cơ quan cho nghỉ
mấy ngày. Thiên Trần không nói với mẹ, chỉ nói nhiều việc, cần đến cơ quan.
Mới sáng sớm Tiêu Dương đã thấy tiếng gõ cửa, vừa mở,
Thiên Trần mỉm cười nhìn anh, trời bắt đầu trở lạnh, cửa vừa hé, gió từ hành
lang thốc vào, Thiên Trần khép chặt áo khoác. Mũi sụt sịt, chưa kịp nói đã ho.
Tiêu Dương xót xa, vội kéo cô vào, "Sao không ở nhà? Chạy ra ngoài, bao giờ mới
khỏi?".
"Không muốn ở nhà". Thiên Trần nói giọng mũi. Ngoan
ngoãn lên giường nằm. Ở nhà có bố mẹ chăm sóc, nhưng lại phải nghe mẹ phàn nàn,
cô không muốn tranh luận với mẹ, cũng không có sức, chỉ muốn gặp Tiêu Dương.
Thấy Thiên Trần như vậy, Tiêu Dương rất buồn, cô không
nói, anh cũng biết. Không hiểu sao anh cảm giác mỗi lần ở bên nhau, mỗi lần gặp
nhau đều như bớt đi một phần trong quỹ thời gian hữu hạn của họ, gạt đi nỗi bất
an trong lòng vội đi đun nước để cô uống thuốc.
Tiêu Dương hớn hở khoe: "Sư huynh cuối tháng mười hai
là về nước, công ty của bọn anh đã đăng kí rồi, địa điểm cũng đã tìm được rồi,
đang sửa chữa lại".
Thiên Trần cười đôn hậu dựa vào đầu giường nghe anh
nói. A Dương luôn tỏ ra sôi nổi vào những lúc cô buồn. Cô mơ hồ mỉm cười, "A
Dương, em buồn ngủ".
"Ừ, ngủ đi, có anh đây, mấy ngày nay cũng không có
việc, anh sẽ chăm sóc em". Tiêu Dương đỡ cô nằm xuống, đắp chăn, hôn nhẹ vào
má.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!