Chương 40: Trăm lượng bạc, đổi chân tâm.

Ăn xong, Khương Ngưng đeo lại mạng che mặt, cùng Liễu Minh An thong thả đi dọc theo con phố.

Lúc này đang là giờ cơm trưa, người trên phố thưa thớt đi nhiều, nhưng các quán ăn bên đường lại đông nghịt khách, tiểu nhị ai nấy đều bận rộn đến mức chân không chạm đất.

"Hôm nay huynh kiếm được bao nhiêu tiền?" Khương Ngưng hỏi Liễu Minh An.

"Bán được bốn bức thư họa, viết hai mươi mốt bức thư." Liễu Minh An tính toán một chút, thành thật đáp: "Tổng cộng là năm trăm ba mươi văn, xấp xỉ nửa lượng bạc."

Khương Ngưng nghe xong gật đầu, không nói gì, vẻ mặt lộ rõ sự suy tư, bước chân cũng chậm lại.

Liễu Minh An vừa định hỏi nàng có chuyện gì, thì đột nhiên bị nàng nắm lấy ống tay áo, kéo mạnh vào một con hẻm nhỏ vắng người bên cạnh.

"Khương Ngưng, nàng..." Lời còn chưa dứt, trước mắt Liễu Minh An xuất hiện một chiếc hộp gỗ, cũng chẳng biết nàng lấy ra từ đâu.

"Đây là cái gì?" Liễu Minh An khó hiểu.

"Ta tặng cho huynh." Khương Ngưng chỉ nói: "Mở ra xem đi."

Liễu Minh An vẻ mặt do dự, nhận lấy chiếc hộp, vừa mở ra, một đống vàng bạc bên trong suýt chút nữa đã làm ch. ói mắt hắn.

"Cạch!"

Liễu Minh An vội vàng đậy nắp lại, trong lúc cấp bách liền đưa tay kéo Khương Ngưng đi sâu vào trong hẻm thêm vài bước, đảm bảo xung quanh không có ai mới mở miệng hỏi: "Khương Ngưng, nàng lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?"

Khương Ngưng nhìn vẻ lo lắng và nôn nóng trong mắt Liễu Minh An, đại khái đoán được hắn đang nghĩ gì, suy nghĩ một lát, nàng quyết định nói thật.

"Ta đã gặp tên Triệu Giáo đầu kẻ đã bán ta đi, ta theo hắn vào Kim Ngọc Phường, chính là một sòng bạc, liền tiện tay chơi vài ván, vận may tốt nên thắng về được."

Nghe Khương Ngưng nói về những chuyện này một cách nhẹ tựa lông hồng, Liễu Minh An nhất thời chẳng biết nói gì cho phải.

Khương Ngưng lại trấn an: "Huynh đừng lo, số tiền này là ta đường đường chính chính thắng trước mắt bao nhiêu người, lai lịch trong sạch, huynh cứ yên tâm cầm lấy mà dùng."

"Nàng thắng được nhiều tiền như vậy, người của sòng bạc làm sao có thể không làm khó nàng?"

Liễu Minh An hoàn toàn không thể yên tâm, hắn biết sòng bạc có đả thủ, thậm chí trước đây còn có người thắng lớn ở sòng bạc cuối cùng lại c.h.ế. t một cách không rõ ràng.

"Hừ!" Lời của Liễu Minh An khiến Khương Ngưng nghĩ đến Hầu T. ử và Hổ Tử, không khỏi cười lạnh một tiếng, tiếp lời: "Liễu Minh An, huynh quá xem thường ta rồi, đám phế vật mà sòng bạc nuôi không động được đến ta đâu."

Liễu Minh An nhìn sát ý nhàn nhạt trong mắt Khương Ngưng, có chút ngẩn ngơ. Một Khương Ngưng như vậy thật lạ lẫm, khiến hắn không tự chủ được mà nhớ tới lúc mới gặp, người toàn thân thương tích nhưng ánh mắt đầy vẻ cảnh giác ấy.

"Khương Ngưng, ta vẫn rất lo cho nàng." Liễu Minh An cau c.h.ặ. t mày, hắn không thể tưởng tượng nổi Khương Ngưng sẽ đối phó thế nào với đám đả thủ cao lớn, vạm vỡ đó.

Khương Ngưng nghe vậy, hàn ý trong mắt tan biến, nàng nghiêm túc nhìn Liễu Minh An nói: "Ta cam đoan với huynh, ta sẽ không có chuyện gì."

Nhìn Khương Ngưng cam đoan chắc nịch như vậy, ngàn vạn lời nói của Liễu Minh An chỉ có thể hóa thành một tiếng thở dài.

"Nếu chuyện đã nói rõ rồi, vậy chúng ta đi mua đồ thôi."

Khương Ngưng quay người định đi ra ngoài, vừa bước một bước lại bị Liễu Minh An kéo cánh tay lại.

"Chuyện Triệu Giáo đầu mà nàng nói là thế nào? Tại sao nàng phải theo dõi hắn?" Liễu Minh An lại nghĩ ra vấn đề mới.

"Ta muốn biết rốt cuộc ta là ai, nhà ở phương nào, tại sao lại mang đầy thương tích, và tại sao lại bị bán đi? Những vấn đề này, ta muốn biết đáp án, chỉ có thể bắt đầu từ tên Triệu Giáo đầu này."

Liễu Minh An hồi lâu không nói gì thêm, nửa ngày sau, Khương Ngưng mới nghe hắn hỏi: "Nàng muốn hỏi cho rõ ràng rồi sau đó sẽ rời đi sao?"

Giọng nói nhỏ đi rất nhiều, nghe có vẻ vô cùng thất vọng.

Khương Ngưng nhìn hắn chằm chằm, Liễu Minh An có chút ngượng ngùng nghiêng mặt đi, dời tầm mắt sang chỗ khác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!