Chương 36: Một ván định thắng bại, tuyệt kỹ kinh động bốn phương

Đã mở sòng bạc thì không thể thiếu những kẻ quỵt nợ, gây rối, hay những kẻ thua đến đỏ mắt rồi muốn đ.á.n. h người. Thế nên, sòng bạc nào cũng sẽ thuê đ.á.n. h thuê bảo vệ.

Kim Ngọc Phường cũng không ngoại lệ.

Ở Kim Ngọc Phường tổng cộng có tám tên đ.á.n. h thuê, tên nào tên nấy đều là những gã thô kệch, vai u thịt bắp, vẻ mặt hung tợn, nhìn thôi đã thấy không dễ chọc vào.

Ngoại trừ Hầu Trạch Hoa.

Hầu Trạch Hoa dáng người vừa gầy vừa khô, trên mặt có một vết sẹo, lúc nào cũng cười cợt nhả. Những tên đ.á.n. h thuê khác đặt cho hắn một cái biệt danh là Hầu Tử.

Lúc này, thấy Hồ Lão Lục và Khương Ngưng đều lắc ra Đại Bão t. ử "ba con sáu", Hầu T. ử lặng lẽ tiến đến sau lưng Hồ Lão Lục, cười "hì hì" rồi hạ thấp giọng: "Cữu cữu, thế nào? Con đã nói ả này không đơn giản mà, chẳng phải ngài đã gặp đối thủ rồi sao? Chuyến này mời ngài ra mặt không uổng phí chứ?"

Hồ Lão Lục lườm tên cháu ngoại này một cái, rồi quay lại đầu bàn cược bên kia.

Trong lúc Hồ Lão Lục đang lắc xúc xắc, Khương Ngưng đã công khai quan sát toàn bộ những người có mặt ở đó một lượt, không tìm thấy Triệu giáo đầu đâu, xem ra lão ta đã rời đi rồi.

Phía bàn cược, Hồ Lão Lục dán mắt vào những viên xúc xắc suy tư. Những gì lão biết thì Khương Ngưng cũng biết, thậm chí nàng còn chẳng kém cạnh gì lão. Vậy phải dùng cách nào mới có thể áp đảo được nha đầu miệng còn hôi sữa này đây?

Hầu T. ử nhìn ra tâm tư của Hồ Lão Lục, đôi mắt đảo liên tục rồi ghé sát lại hiến kế: "Cữu cữu, mấy cách chơi thông thường ả này chắc chắn đều biết, ngài phải nghĩ cách khác thôi. Chẳng phải ngài còn tuyệt chiêu 'Thập t. ử bão' sao?"

Hồ Lão Lục nghe vậy thì mắt sáng lên, đúng rồi, suýt nữa thì lão quên mất chiêu này. Năm xưa chẳng phải lão đã dựa vào tuyệt kỹ này để làm mưa làm gió, bách chiến bách thắng trên bàn cược sao?

Vẻ mặt Hồ Lão Lục dãn ra, tay cầm ba viên xúc xắc vân vê, sáu ngón tay linh hoạt xoay chuyển, lại thu hút sự chú ý của mọi người một lần nữa.

Khương Ngưng nghe thấy Hồ Lão Lục đầy tự tin lên tiếng: "Cô nương, những cách chơi thông thường hai ta khó mà phân định cao thấp, ta cũng không muốn làm mất thời gian của ngươi. Hay là thế này, chúng ta chơi chút gì đó mới mẻ đi, được không?"

"Ngươi cứ nói thử xem." Khương Ngưng đoán chừng lão già này lại chẳng có ý tốt gì.

"Ba viên xúc xắc thì chẳng có gì đặc sắc, hay là chúng ta thêm vài viên nữa đi, ừm... mười viên thì sao? Mười viên cho thập toàn thập mỹ, lấy chút may mắn. Vẫn là so xem điểm của ai lớn hơn, một điểm tính là một lần tiền cược, cô nương có dám nhận lời không?" Hồ Lão Lục đắc ý nói xong, trong lòng đã sướng rơn.

Hồ Lão Lục vừa dứt lời, chưa đợi Khương Ngưng phản ứng, những người xung quanh đã xôn xao cả lên.

"Mười viên xúc xắc, trời ạ! Thế thì lắc kiểu gì?"

"Lũ trẻ các ngươi thì biết cái gì? Lục gia năm xưa giỏi nhất là trò này đấy, thậm chí ngài ấy còn lắc ra cả mười viên đều là sáu, nên mới được gọi là 'Thập t. ử bão' đấy..."

"Đúng đúng đúng, ta đã từng thấy, từng thấy rồi..."

Tiếng bàn tán xôn xao không ngớt, Khương Ngưng vờ như đang suy nghĩ, mãi vẫn không đáp lời.

Hồ Lão Lục tưởng Khương Ngưng sợ rồi, liền cười lớn: "Cô nương, không dám sao? Nếu ngươi nhận thua, ta cũng không làm khó ngươi, tỷ lệ mười lần, chỉ cần để lại mười lượng bạc là được."

Khương Ngưng khẽ nhếch môi, nhưng không ai nhìn thấy. Mọi người chỉ nghe nàng thong thả nói: "Cách chơi này đúng là mới mẻ thật, nhưng mà..."

Khương Ngưng cố tình ngắt lời ở đó, Hồ Lão Lục vội vàng hỏi dồn: "Nhưng mà sao?"

Khương Ngưng không trả lời ngay, mà chậm rãi cầm một viên xúc xắc lên trước mắt săm soi kỹ lưỡng, cố ý làm bộ làm tịch để giữ giá.

Mãi đến khi Hồ Lão Lục mất kiên nhẫn hỏi lại lần nữa, Khương Ngưng mới khoan t.h.a. i nói: "Ta thấy mười viên xúc xắc còn ít quá, hay là chơi năm mươi viên đi. Lục gia, ngươi thấy thế nào?"

"Năm mươi viên?" Hồ Lão Lục vừa nghe đến con số này, kinh ngạc đến mức mồm há hốc không khép lại được.

Đám con bạc có mặt ở đó cũng bị chấn động mạnh, họ nhìn Khương Ngưng như nhìn một kẻ điên.

"Sao thế, không dám à?" Khương Ngưng ngước mắt lên, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào Hồ Lão Lục, lặp lại y hệt lời lão vừa nói: "Nếu ngươi nhận thua, ta cũng không dây dưa, tỷ lệ mười lần, ngươi đưa ta mười lượng bạc là được."

Hồ Lão Lục nhìn chằm chằm vào Khương Ngưng, đôi mắt đầy vẻ thâm hiểm, bàn tay đang vân vê xúc xắc cũng đưa ra sau lưng, siết c.h.ặ. t thành nắm đ.ấ.m. Tất cả mọi người đang nhìn lão, chờ lão phản ứng, giờ đã ở thế cưỡi hổ khó xuống, lão không thể từ chối.

"Được! Ta sẽ đ.á.n. h cược với ngươi năm mươi viên xúc xắc!" Hồ Lão Lục c.h.é. m đinh c.h.ặ. t sắt đáp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!