Lúc ta rời nhà, đang chính là buổi sáng lúc nông nhàn bận rộn.
Ta di chuyển trong không gian, đi qua bờ ruộng, qua cánh đồng lúa mạch, qua nương ngô, qua đầm sen... Bất luận đi tới đâu cũng đều có thể thấy dân làng đi lướt qua bên mình.
Đây là lần thứ hai ta thấy nhiều người như vậy kể từ khi đến thế giới này. Người đào ruộng, người gánh phân, người cuốc đất, người trồng rau, người chăn bò... Ngôi làng nhỏ này chính là hình ảnh thu nhỏ của nền văn hóa nông canh nguyên thủy, phô diễn trọn vẹn vẻ thuần phác không chút hoa mỹ của chốn thôn quê.
Ta ở trong không gian lướt qua những dân làng này, ta có thể thấy họ, còn họ lại hoàn toàn không biết gì về ta.
Cảm giác này thật kỳ diệu, ta du tẩu giữa những nam nữ già trẻ, giống như một cô hồn dã quỷ không m.á. u không thịt, không nơi nương tựa.
Ta vừa đi vừa xem, đa phần đều là cưỡi ngựa xem hoa lướt qua thật nhanh, cho đến khi bắt gặp người quen ở một mảnh vườn rau.
Chính là Tam Thúc Bà, người đã lau người và thay quần áo cho ta, bà đang hái ớt ngoài ruộng.
Lão nhân gia đeo một cái gùi sau lưng, chân đi hài cỏ giẫm trên đất, hơi khom lưng, đưa tay nắm lấy quả ớt đỏ rực rồi nhấc lên, quả ớt rời khỏi cành, nằm gọn trong tay bà. Đợi đến khi gom được một nắm lớn, bà mới ném ra sau, chuẩn xác rơi vào trong gùi.
Tam Thúc Bà vừa thoăn thoắt làm việc, vừa trò chuyện rôm rả với một phụ nhân ở mảnh ruộng kế bên, mặt mày tươi cười, dáng vẻ hiền từ đức độ.
Ta vốn định đi ngang qua, nhưng khi nghe thấy cái tên quen thuộc kia thì liền dừng bước.
"... Lời này của ngươi ta không thích nghe đâu, cái gì mà 'Minh An không xứng' hả? Minh An có điểm nào không xứng chứ?" Tam Thúc Bà có chút bực mình hỏi người phụ nhân kia.
Người phụ nhân kia trông tầm ngoài bốn mươi, nghe Tam Thúc Bà bênh vực Liễu Minh An thì liếc đôi mắt tam giác cười khinh bỉ, miệng rộng ra bắt đầu phản bác bộp bộp:
"Chính là không xứng đấy! Tam Thúc Bà, bà có hộ đoản cũng vô ích thôi. Hà Y Y là cô nương xinh đẹp nhất làng ta, điều kiện trong nhà cũng là tốt nhất vùng này, hai vị huynh đệ lại có tiền đồ. Liễu Minh An hắn có cái gì? Không cha không mẫu, trong nhà chỉ có ba gian nhà đất, trồng trọt cũng chẳng xong, cái bộ dạng mặt trắng nhỏ đó, ngoài việc biết viết mấy chữ ra thì còn cái gì lấy ra được nữa?
Hà Y Y sao có thể nhìn trúng hắn?"
Tam Thúc Bà vốn đang giận, nghe bà ta nói xong câu cuối lại bắt đầu cười, nụ cười có chút ý vị thâm trường: "Lý nhị thẩm, ngươi đúng là tự cao tự đại quá rồi, Y Y không giống hạng người nịnh hót như ngươi đâu, biết đâu người ta lại nhìn trúng đấy."
"Gớm ~ Tam Thúc Bà, những gì bà biết thì tôi cũng biết thôi. Hà Y Y đúng là thích tên mặt trắng nhỏ Liễu Minh An kia thật, nhưng vấn đề là con bé có tự quyết định được không? Bà tưởng Lâm nhị cô là kẻ ăn chay à? Bà ấy sẽ để nữ nhi mình gả cho một tên thư sinh nghèo kiết xác sao?"
Tam Thúc Bà rất lạc quan: "Đợi Minh An thi đỗ Tú tài là được thôi."
"Thi đỗ Tú tài thì cũng là một tên Tú tài nghèo! Tôi chẳng ngại nói cho bà biết, nhi t. ử tôi làm việc trên trấn, nó tận mắt thấy Hà Bình uống rượu với tiểu nhi t. ử của chủ tiệm gạo nhà họ Trần đấy, kẻ đó còn gọi Hà Bình là đại ca, nói muốn cưới muội t. ử của hắn ta nữa kìa."
Tam Thúc Bà không đáp lại được nữa, bà tuy thương Liễu Minh An, từ tận đáy lòng thấy hài nhi này chỗ nào cũng tốt, nhưng cũng biết điều kiện của đứa nhỏ này thật sự rất khó cưới được thê t.ử, nếu không thì cũng chẳng đến mức mười chín tuổi rồi mà vẫn chưa có bà mối nào bước chân qua cửa.
Tam Thúc Bà thở dài một tiếng, đi tới đầu xa nhất cách người phụ nhân kia, quay lưng về phía bà ta mà hái ớt, không nói lời nào.
Người phụ nhân kia thắng được trận khẩu chiến này thì thần sắc đầy vẻ đắc ý, hất cằm nhìn bóng lưng Tam Thúc Bà rồi khẽ "hừ" một tiếng, đó là sự giễu cợt của kẻ thắng đối với kẻ bại.
Ta đợi họ nói xong mới tiếp tục hành tiến về phía ngọn núi lớn. Bước chân vẫn không nhanh không chậm như trước, chỉ là không còn tâm trạng đâu mà nhìn quanh quất đ.á.n. h giá nữa.
Ta luôn biết Liễu Minh An không giống những nông hộ bình thường, gương mặt trắng trẻo sạch sẽ, không giống người quanh năm làm việc ngoài trời, mỗi khi rảnh rỗi đều đọc sách viết chữ, đối với chuyện ăn uống cũng không cầu kỳ, giống một môn đồ hàn môn hơn.
Ta không thấy có gì sai cả, dù sao mỗi người một chí hướng. Nhưng chẳng ngờ trong môi trường thế này, mọi hành vi của Liễu Minh An lại giống như một kẻ dị biệt, sự khinh miệt không coi trọng trong mắt người phụ nhân kia khi nhắc về huynh ấy ta đã thấy rất rõ ràng.
Suy cho cùng vẫn là do Liễu Minh An quá nghèo, nghèo giữa chợ đông không người hỏi, giàu tại núi thẳm có người thăm, đợi khi huynh ấy có tiền rồi, những kẻ coi thường huynh ấy chắc sẽ đổi sang một bộ mặt khác thôi.
Nghĩ đến đây, bước chân dưới thân ta nhanh hơn, càng đi về phía núi người càng thưa thớt, khi đến chân núi thì hầu như không còn thấy dấu vết hoạt động của con người nữa.
Trước mặt cỏ dại mọc um tùm, cao gần nửa thân người, đã qua tiết đại thử, cỏ cây đều mang chút sắc vàng khô héo. Ta ở trong không gian tuy không bị vấp ngã nhưng càng đi càng thấy bước chân nặng nề, giống như bị một sức mạnh vô hình nào đó trói buộc.
Nghĩ đến nguyên nhân có thể xảy ra, ta cầm liềm ra khỏi không gian, phát quang đám cỏ chắn đường trước mắt, rồi mới tiến vào không gian đi thêm hai bước, quả nhiên đã thuận lợi hơn nhiều.
Xem ra ở trong không gian cũng không thể hoàn toàn không có liên hệ với ngoại giới, vẫn sẽ bị hạn chế bởi tình huống thực tế.
Việc phát hiện ra sự thật này khiến ta thấy có chút tiếc nuối, ta còn muốn lợi dụng không gian để "khinh công thủy thượng phiêu" hay "lặn nước không cần bảo hộ", xem ra là không được rồi, ước chừng sẽ bị c.h.ế. t đuối mất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!