Liễu Minh An bế ngang nữ t. ử nọ lên, đi đến phía đông thị trấn tìm người cần gặp.
"Tam Thúc Công, người đã giao xong củi cho t. ửu lầu Phúc Sinh chưa?" Liễu Minh An nhìn lão nhân tóc hoa râm, lễ phép lên tiếng chào hỏi.
Lão nhân nghe tiếng liền quay đầu, thấy là chàng, gương mặt đầy nếp nhăn nở nụ cười: "Là Minh An đấy à, ta giao xong rồi, đang định quay về thôn đây. Ơ, sao chàng lại bế một vị cô nương thế này?"
Liễu Minh An ngại ngùng cười: "Chính vì việc này nên con mới tới tìm người, muốn làm phiền người dùng xe bò đưa chúng con về thôn."
Thôn Hà Hoa cách trấn Linh Sơn bốn mươi dặm đường, đi bộ cũng mất hai canh giờ. Một mình chàng thì không sao, nhưng hiện tại đang bế theo một người, ngồi xe bò về là lựa chọn tốt nhất.
Tam Thúc Công sảng khoái cười lớn, hô một tiếng "đi thôi", rồi ra hiệu cho Liễu Minh An lên xe.
Xe bò vốn dùng để chở củi, chỉ có hai bánh và một tấm ván gỗ. Liễu Minh An lên xe ngồi xuống, để cô nương đang hôn mê kia tựa đầu vào lòng mình.
"Vị cô nương này ở đâu ra vậy?" Tam Thúc Công vừa đ.á.n. h xe vừa tò mò hỏi.
Liễu Minh An biết lão nhân này vốn tính hay lam hay làm lại thích hóng chuyện, cũng chẳng có ý định giấu giếm, bèn đem chuyện ở chợ kể lại một lượt.
Lão nhân nghe xong thì gật gù: "Ồ, hóa ra là mua nương t. ử à. Ba lượng bạc đó chàng chẳng biết đã tích cóp bao lâu, giờ một lèo tiêu hết sạch thế này, thật chẳng đáng, chẳng đáng chút nào."
Lão nhân hiển nhiên cũng nhìn thấy gương mặt đã bị hủy hoại cùng thương tích đầy mình của nàng, lại nghĩ không biết nàng còn mang bệnh tật gì khác không. Bỏ ba lượng bạc mua một người như vậy, quả thực là lỗ nặng.
Liễu Minh An chỉ cười không nói gì, khéo léo lảng sang chuyện khác bắt đầu trò chuyện cùng Tam Thúc Công, suốt dọc đường cho đến khi về tới thôn.
Tam Thúc Công đ.á.n. h xe bò đến trước cửa nhà chàng. Liễu Minh An xuống xe, lấy từ trong người ra mấy đồng tiền lẻ còn sót lại đưa cho lão nhân.
"Ơ kìa, chàng làm cái gì thế? Không lấy đâu, không lấy đâu!" Lão nhân xua tay từ chối.
Liễu Minh An nhét mấy đồng tiền vào tay lão nhân, rồi cúi người bế vị cô nương kia lên: "Tam Thúc Công, chút lòng thành của con, người cứ nhận lấy đi ạ."
"Cái đứa trẻ này!" Lão nhân nhìn hắn bế người vào trong nhà, bèn dắt trâu quay đầu, trở về nhà.
Liễu Minh An bế người vào phòng, đặt nàng lên chiếc giường duy nhất trong nhà, đắp chăn cho nàng, sau đó ngồi bên cạnh bàn im lặng quan sát bóng dáng trên giường.
Việc y mua người đúng là một phút nhất thời bốc đồng. Lúc đó sau khi bán xong tranh chữ, y cầm số bạc tích góp đã lâu, vốn định đi mua một bộ văn phòng tứ bảo. Sau đó nghe thấy tiếng động, tò mò ghé mắt nhìn qua, vừa vặn thấy Triệu Giáo đầu đang dùng gậy đ.â. m vào vết thương của nàng.
Y vốn định rời đi, nhưng lại nhìn thấy đôi mắt của nàng. Bình tĩnh, sắc lẹm, lại mang theo sự cảnh giác, rõ ràng là đang ở cảnh ngộ thân bất do kỷ, mặc người c.h.é. m g.i.ế.c, nhưng lại mang đến cảm giác như một con sói cô độc kiêu ngạo, dường như khoảnh khắc tiếp theo sẽ lao lên xé xác đối phương.
Đây là một nữ nhân kiêu ngạo và mạnh mẽ. Y thầm nghĩ trong lòng.
Có lẽ chính vì cảm giác bi lương của bậc anh hùng lúc mạt lộ trên người nàng, khiến Liễu Minh An không thể dửng dưng đứng nhìn nàng bị bó trong một cuộn chiếu rách rồi c.h.ế. t bờ c.h.ế. t bụi nơi hoang dã.
Thôi bỏ đi, không nghĩ nhiều nữa. Liễu Minh An đứng dậy, đi đến bên giường, kiểm tra tình trạng của nàng.
Vị cô nương kia vẫn chưa tỉnh, dường như vì đau đớn nên ngủ không yên giấc, đôi lông mày nhíu c.h.ặ. t lại.
Liễu Minh An thấy môi nàng khô nứt, còn có nhiều vết rách nhỏ, bèn đi vào bếp bưng tới một bát nước. Liễu Minh An cầm thìa gỗ mới chợt nhận ra, làm sao để đút nước cho một người đang hôn mê đây?
Liễu Minh An suy đi tính lại, cảm thấy dù không uống được, dùng nước thấm môi cũng tốt.
Nào ngờ thìa vừa chạm vào cánh môi vị cô nương kia, người đang hôn mê bỗng động đậy nhãn cầu, từ từ tỉnh lại.
"Nàng tỉnh rồi sao?" Liễu Minh An có chút kinh ngạc xen lẫn vui mừng, tỉnh lại nhanh như vậy, chứng tỏ thương thế không quá nặng.
Nữ t. ử kia nghe thấy tiếng động, quay đầu nhìn y, đôi mắt tràn ngập vẻ lạnh lẽo và tĩnh mịch, không có lấy một tia ấm áp, giống như đang nhìn một vật c.h.ế.t, khiến Liễu Minh An không khỏi rùng mình.
"Nàng muốn uống chút nước không?" Liễu Minh An lại hỏi, vừa nói vừa đưa thìa trở lại bên môi nàng.
Nữ t. ử kia bất động, đôi mắt nhìn chằm chằm vào y, dường như muốn nhìn thấu y từ trong ra ngoài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!