Hôn sự của Nam Cung Mộc Nhan và Chu Dực được định vào ngày hai mươi mốt tháng sáu, ngay sau lễ quốc tang trăm ngày vài hôm.
Sau khi thánh chỉ ban xuống, Thừa tướng phủ và Chu gia bắt đầu chuẩn bị các việc liên quan, sắm sửa hỷ phục, đóng kiệu hoa, chuẩn bị hồi môn và sính lễ... từng việc một, cả hai nhà đều dốc lòng lo liệu.
Còn Nam Cung Mộc Nhan thì bị La Tư Y ép đến t. ửu lầu Quân Duyệt tìm Chu Dực để "bồi dưỡng tình cảm".
"Nhan Nhi, con cũng thấy đấy, Chu Dực hiện giờ vẫn chưa thích con. Tục ngữ có câu, nam đuổi nữ cách một ngọn núi, nữ đuổi nam cách một dải lụa, là con thích người ta trước, sau đó lại cưỡng ép người ta, nói đi cũng phải nói lại là con đuối lý, cho nên con phải chủ động một chút, tìm gặp hắn nhiều hơn, chung sống lâu dần để hắn thấy được điểm tốt của con, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, có hiểu không..."
Nam Cung Mộc Nhan đứng trong trướng phòng của t. ửu lầu Quân Duyệt, nhìn gương mặt ngẩn ngơ của Chu Dực, bên tai văng vẳng lời chỉ bảo tận tình của La Tư Y, chỉ cảm thấy cảm thán khôn cùng, nằm mơ cũng không ngờ có ngày nàng lại phải đi theo đuổi nam nhân.
"Ngươi đến đây làm gì?"
Nhìn thấy Nam Cung Mộc Nhan bước vào, trong mắt Chu Dực hiện rõ vẻ đề phòng, vô thức đưa tay che c.h.ặ. t cổ áo của mình.
Thấy bộ dạng phòng bị như gặp giặc của Chu Dực, trong lòng Nam Cung Mộc Nhan bốc lên một ngọn lửa vô danh, nàng hít sâu một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh, đi đến bên bàn ngồi xuống, tự rót cho mình một chén nước, nhâm nhi uống hết nửa chén mới dịu lòng lại.
"Sao ngươi không nói lời nào, không nói ta đi đây." Chu Dực trong lòng hoảng hốt, đứng dậy định bỏ chạy, để căn phòng này lại cho Nam Cung Mộc Nhan.
Chỉ là hắn vừa mới đi đến cửa đã bị người ta nắm lấy cổ áo sau lôi ngược trở lại.
Nam Cung Mộc Nhan ấn hắn ngồi lại vào ghế, nhìn cái điệu bộ lánh như lánh tà của hắn, khẽ cười một tiếng, đưa tay bóp lấy cằm Chu Dực, hơi cúi người xuống. Hai người bốn mắt nhìn nhau, khoảng cách chỉ trong gang tấc, là kiểu mà nàng chỉ cần hơi cúi đầu là có thể hôn lên.
Mấy ký ức không mấy tốt đẹp ùa về, Chu Dực bị động tác của nàng dọa cho mặt cắt không còn giọt m.á.u. Hắn định đẩy người ra, lại nhớ tới nàng đang mang thai, tay giơ lên nửa chừng lại ngại ngùng hạ xuống, đành phải quay mặt đi chỗ khác, ngồi cứng đờ như khúc gỗ, trông có vẻ tội nghiệp vô cùng.
Nam Cung Mộc Nhan lại được đằng chân lân đằng đầu, càng ép sát người xuống cho đến khi hai người có thể cảm nhận được hơi thở của nhau, lúc này mới chậm rãi lên tiếng: "Nhớ chàng rồi, nên tới thăm chàng chút thôi."
Dứt lời, nhìn vẻ mặt như nuốt phải ruồi của Chu Dực, Nam Cung Mộc Nhan không nhịn được mà bật cười thành tiếng, tâm trạng bỗng chốc tốt lên rất nhiều.
Thấy Chu Dực bị nàng trêu cho tức đến đỏ cả mặt, Nam Cung Mộc Nhan liền biết điểm dừng, lui về chỗ ngồi của mình, thản nhiên nói: "Chàng cứ làm việc của mình đi, không cần để ý đến ta, ta chỉ ngồi đây một lát, tới giờ sẽ có thị vệ tới đón ta hồi phủ."
Chu Dực nửa tin nửa ngờ nhìn qua, lại nghe Nam Cung Mộc Nhan bồi thêm một câu: "Nhưng chàng phải lo cho ta một bữa cơm."
"Ngươi định ở lại lâu vậy sao?"
Chu Dực kinh ngạc, cứ ngỡ nàng nói ngồi một lát chỉ là đôi chút, kết quả lại còn định ở lại dùng cơm nữa.
Nam Cung Mộc Nhan che miệng cười, gật đầu một cái. Sau đó nàng thấy sắc mặt Chu Dực thay đổi liên tục, cuối cùng như chấp nhận số phận mà thu hồi ánh mắt, cúi đầu tiếp tục làm việc dang dở.
Trong phòng nhất thời trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng "tạch tạch" gảy bàn tính và tiếng lật giấy khe khẽ.
Ban đầu Chu Dực còn thỉnh thoảng liếc nhìn Nam Cung Mộc Nhan một cái, thấy nàng chỉ nhàn rỗi nhìn đông ngó tây chứ không gây chuyện gì, dần dần hắn cũng yên tâm, dồn hết tâm trí vào công việc, đến sau cùng thì quên bẵng mất trong phòng còn có một người sống sờ sờ.
Nam Cung Mộc Nhan bưng chén nước thong thả nhấp từng ngụm, sau khi chán nản nhìn quanh căn phòng một lượt, ánh mắt nàng lại dừng lại trên gương mặt Chu Dực.
Chu Dực khi tập trung đối soát sổ sách, một tay lật sổ, một tay gảy bàn tính, thần sắc chuyên chú, không chút xao nhãng, điều này lại khiến Nam Cung Mộc Nhan cảm thấy thuận mắt hơn rất nhiều.
Lúc này đang là đầu xuân tháng tư, thời tiết ấm dần, gió nhẹ hiu hiu.
Nam Cung Mộc Nhan sau khi m.a.n. g t.h.a. i thì khá may mắn, không bị nghén, điều khác biệt duy nhất so với trước kia là nàng rất hay buồn ngủ.
Lúc này trong phòng tĩnh lặng, lòng dạ bình an, Nam Cung Mộc Nhan nhìn chằm chằm một hồi thì cơn buồn ngủ ập tới. Tiếng bàn tính bên tai không biết từ khi nào đã trở nên mờ mịt, giống như đang ở dưới nước nghe tiếng hát trên bờ, ngăn cách bởi một lớp màng hư ảo.
Chu Dực xem xong sổ sách tô thuế của các hộ ở ngoại ô kinh thành, định uống ngụm nước nghỉ ngơi, vừa ngước mắt lên nhìn, đã thấy Nam Cung Mộc Nhan ở đầu kia đang gục xuống bàn, gối lên cánh tay ngủ say sưa.
Chu Dực bước nhẹ tới cạnh Nam Cung Mộc Nhan, ngần ngại một lát rồi cúi người gọi: "Này, đừng ngủ ở đây, dễ bị nhiễm lạnh đấy."
Không có tiếng trả lời.
Chu Dực lại gọi thêm mấy tiếng, người đang ngủ vẫn bất động. Hắn đưa tay đẩy nhẹ cánh tay nàng: "Nam Cung Mộc Nhan, đừng ngủ ở đây mà..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!