Chương 1: Chết đi sống lại, bán người giữa đường

"Này! Có hàng mới đây! Hàng mới về đây này!"

Tiếng rao của gã đàn ông hòa cùng tiếng chiêng trống vang dội khắp phố, dân chúng trên chợ tấp nập vây quanh, khiến nơi đây trở nên náo nhiệt lạ thường.

Mọi người đều nhận ra kẻ đang gõ chiêng kia, chính là Triệu Giáo đầu ở nha môn. Hễ gã hô "có hàng mới" nghĩa là lại có người bị đem ra bán.

Đám đông nhìn về phía sau gã, quả nhiên thấy một chiếc l.ồ. ng lớn, bên trong nhốt một nữ nhân. Người nọ mặc y phục mỏng manh lại rách nát, trên áo loang lổ vết m.á.u, đầu rũ xuống, mái tóc dài bết lại xõa tung che khuất gương mặt. Hai tay nàng bị treo lên buộc c.h.ặ. t vào hai bên l.ồ. ng, cả người bất động, trông chẳng còn chút sinh khí nào.

"Có ai mua không? Mười lượng bạc!"

Thấy dân chúng đã vây kín, Triệu Giáo đầu nhìn quanh đám đông rồi cao giọng hỏi.

"Mười lượng? Ngươi đi cướp à, sao mà đắt thế?" Trong đám đông có người lầm bầm, kéo theo một trận xôn xao đồng tình. Ở cái trấn nhỏ này, năm lượng bạc đã đủ cho một hộ gia đình bình thường sinh hoạt cả năm trời rồi.

Triệu Giáo đầu không thích nghe lời này, lập tức phản bác: "Đây là một nha đầu trẻ tuổi đấy, mười lượng bạc là đúng giá rồi!"

"Nha đầu trẻ tuổi thì có gì hiếm, đâu đâu chẳng có, lấy đâu ra giá mười lượng? Trừ phi nàng ta đẹp tựa thiên tiên." Kẻ nghi ngờ lúc trước lại lên tiếng.

Có người cứ chằm chằm nhìn vào l.ồ. ng, thấy đã nửa ngày mà nữ nhân kia vẫn không chút cử động, liền lớn tiếng gọi: "Triệu Giáo đầu, nha đầu này sao không động đậy gì? Không phải là c.h.ế. t rồi đấy chứ?"

Ngay lập tức có kẻ khác hùa theo: "Ôi chao, nhìn nàng ta như bị ngược đãi thế kia, không lẽ c.h.ế. t thật rồi sao? Triệu Giáo đầu, ngươi đem x.á. c c.h.ế. t ra bán mà đòi mười lượng bạc, thật chẳng có tâm chút nào!"

"Nói bậy bạ gì đó!" Triệu Giáo đầu nghe vậy liền trợn mắt, kẻ vừa hùa theo vội rụt cổ lại.

"Triệu Cường ta trước giờ không bao giờ làm chuyện thất đức đó, nhìn cho kỹ đây."

Nói xong, Triệu Giáo đầu nhặt một khúc gỗ dưới đất, tiến đến cạnh l.ồ. ng, chọc mạnh vào người nữ nhân bên trong. Thân hình nàng khẽ lay động theo cú chọc, nhưng đầu vẫn rũ xuống như cũ.

"Vẫn không có phản ứng kìa, hay là c.h.ế. t thật rồi?" Đám đông bắt đầu bàn tán xôn xao.

Triệu Giáo đầu nghe tiếng nghị luận thì bắt đầu sốt ruột, nếu ả này mà c.h.ế. t thì chẳng phải gã lỗ to sao? Gã nghiến răng, cầm gậy đ.â. m mạnh vào một vết thương trên vai nữ nhân. Nàng rốt cuộc cũng tỉnh lại, từ từ ngẩng đầu lên.

"Thấy chưa? Là người sống nhé, cấm nói lung tung." Triệu Giáo đầu thầm thở phào một cái.

Khi nữ t. ử nọ ngẩng đầu lộ ra diện mạo, mọi người lại được một phen kinh hãi. Trên mặt nàng, hai bên má đều có một vết sẹo đỏ sẫm to bằng bàn tay, trông như bị bàn ủi nung đỏ áp vào. Lúc này vết thương vẫn chưa hoàn toàn kết vảy, m.á. u khô lẫn với m.á. u tươi nhầy nhụa, thịt da bong tróc trông vô cùng đáng sợ.

"Mặt mũi nát bét thế kia mà ngươi còn dám bán mười lượng bạc sao?" Nhìn rõ diện mạo nữ t.ử, lại có người hét lên.

Triệu Giáo đầu hơi chột dạ, gã cũng biết nàng không đáng giá chừng đó, bèn đổi giọng: "Vậy thì năm lượng, năm lượng bạc, có ai mua không?"

Vẫn không ai đoái hoài. Một lão nhân có kinh nghiệm quan sát hồi lâu rồi nói: "Tay chân con bé này e là cũng có vấn đề rồi phải không?"

Mọi người theo lời lão nhân nhìn kỹ lại, phát hiện tay chân của nữ t. ử trong l.ồ. ng quả thực có vẻ kỳ quặc, liền quay sang ép Triệu Giáo đầu giải thích.

Triệu Giáo đầu thấy không giấu được nữa, đành thừa nhận: "Tay chân nàng ta đúng là bị người ta đ.á.n. h gãy, nhưng đem về nuôi dưỡng một thời gian biết đâu sẽ khỏi."

Dân chúng chỉ biết cười nhạo: "Ha ha ha... Ai mà điên đi bỏ năm lượng bạc để mua một kẻ mặt mũi biến dạng, tay chân lại tàn phế thế kia cơ chứ."

Không một ai chú ý rằng, nữ t. ử trong l.ồ. ng khi ngẩng đầu lên, đôi mắt nàng sắc lạnh như sói, đầy cảnh giác quan sát xung quanh.

Đây là nơi nào?

Chẳng phải ta đã c.h.ế. t rồi sao?

Trang phục của những người này sao lại kỳ lạ như vậy?

Hàng loạt câu hỏi liên tục hiện lên trong đầu nàng.

Nhưng ngay lúc này, nàng chợt nhận ra mình đang bị đem ra rao bán như một món hàng. Thân thể nàng mang thương tích, chỗ nào cũng đau nhức, lại đã lâu không được ăn uống khiến cổ họng khô khốc, toàn thân không còn chút sức lực, thậm chí ý thức cũng bắt đầu mơ màng. Ta phải làm sao để thoát khỏi đây?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!