Chương 75: Chúng ta rồi sẽ ở bên nhau

Kỳ nghỉ đông, Tô Dữu Nịnh chỉ ở Thượng Hải đúng một tuần rồi rời đi.

Cô về Tô Châu ăn Tết, tạm thời xa Trần Gia Tụng mấy ngày, cậu chủ khó mà chịu nổi, ngày nào cũng phải gọi video với cô tới khuya mới chịu ngủ.

Cô ôm chiếc chăn mềm mềm buồn ngủ díp mắt, vừa nghe anh tủi thân than thở: "Em chẳng nhớ anh chút nào."

Cô cố gắng mở mắt, nói: "Em rất nhớ anh mà."

"Vậy sao em không đến tìm anh." Trần Gia Tụng hận không thể thò tay qua màn hình bóp má cô, đau lòng nói, "Em cũng chẳng chủ động nhắn tin cho anh."

Cô giải thích là dạo này trong nhà có nhiều người, rất ít khi cầm được điện thoại, còn nói đợi khi quay lại Thượng Hải rồi, việc đầu tiên cô làm chắc chắn là đi gặp anh.

Anh hỏi: "Khi nào em về?"

Cô ngoan ngoãn đáp: "Mẹ nói nhanh thì khoảng một tuần nữa là về được rồi."

"Một tuần nữa?!" Trần Gia Tụng còn tưởng mình nghe nhầm, "Ý em là lần này chúng ta phải xa nhau hơn mười ngày?"

Cô dịu giọng dỗ dành anh: "Mười ngày trôi qua nhanh lắm."

"Anh thì không qua nổi."

Trần Gia Tụng lập tức bật dậy mặc quần áo: "Địa chỉ nhà bà ngoại em vẫn chưa đổi đúng không, giờ anh lái xe sang tìm em."

Cô ngẩn người: "Giờ muộn lắm rồi mà."

Anh hoàn toàn không nghe lọt tai, tiện tay cầm hai bộ đồ ngủ mang theo, vừa đi xuống ga ra vừa nói: "Không muộn, nhanh lắm, chưa tới hai tiếng là anh đến."

Tô Dữu Nịnh bị anh dọa cho tỉnh ngủ hẳn, ôm điện thoại ngồi dậy, lo lắng đầy mặt: "Nhưng em không yên tâm, anh không thể để sáng mai hãy đi sao?"

"Sáng mai không an toàn."

"Tại sao?"

Trần Gia Tụng ngồi vào xe, vừa thắt dây an toàn vừa đặt điện thoại lên giá, nói rất có lý lẽ: "Vì tối nay anh sẽ nhớ em đến mức không ngủ được."

Sau khi cúp máy, Tô Dữu Nịnh cũng không ngủ nổi nữa.

Cô ngồi ngẩn người trên giường một lúc, mở chia sẻ vị trí thời gian thực mà Trần Gia Tụng gửi tới, nhìn anh dần dần rời khỏi Thượng Hải, tim lại đập thình thịch.

Đã nhiều ngày không gặp, thật ra cô cũng rất nhớ anh.

Hơn một tiếng sau cô xuống lầu, ra khỏi sân, đứng đợi anh ngoài cổng.

Trần Gia Tụng đến nhanh hơn cô tưởng, chẳng bao lâu đã nghe thấy tiếng xe dừng lại, Tô Dữu Nịnh quay đầu, ánh mắt dõi theo anh xuống xe.

Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, cô chạy chậm về phía anh.

Trần Gia Tụng đón lấy cô bế lên, vùi mặt vào hõm cổ cô hít một hơi thật sâu, suýt khóc: "Anh rất nhớ em, bé cưng."

Cô nói: "Em cũng nhớ anh lắm." Rồi hỏi, "Anh có lạnh không?"

"Lạnh." Anh ôm chặt cô hơn, "Anh lạnh lắm, em sưởi ấm cho anh được không?"

Cô vòng tay ôm cổ anh, bàn tay nhỏ xoa xoa chỗ cổ để lộ ra ngoài của anh.

Trần Gia Tụng khẽ cười: "Thế này vẫn chưa đủ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!