Chương 7: Ngậm ngón tay cô.

Mochi ăn no rồi cũng về phòng ngủ, còn Trần Gia Tụng vẫn ngồi trước sofa, mặt đen sì.

Tô Dữu Nịnh đã bày trái cây cắt sẵn anh mang tới ra, lại bóc một quả vải đưa anh, có chút bất đắc dĩ: "Sao lần nào tới anh cũng cãi nhau với Mochi vậy."

Trần Gia Tụng nói: "Không phải nó động tay động chân với em trước à?"

Lời này nghe sao sai sai…

Tô Dữu Nịnh không để ý tới anh, lại đưa vải đến trước mặt anh: "Anh ăn không?"

Trần Gia Tụng liếc nhìn rồi cúi đầu cắn từ tay cô.

"Ngọt không?" Cô hỏi.

Anh nếm thử rồi nói: "Cũng được."

"Ăn nữa không?"

"Thôi." Giọng điệu của Trần Gia Tụng đã tốt hơn, "Em tự bóc ăn đi."

"Ồ."

Tô Dữu Nịnh vừa đáp vừa rút khăn ướt lau tay. Cô còn phải gửi email, không tiện bóc vỏ, chỉ tiện tay bóc vài trái việt quất ăn rồi lại chúi đầu vào máy tính.

"Không ăn nữa à?" Anh nhớ cô rất thích ăn vải mà.

Tô Dữu Nịnh nói không rõ: "Chút nữa ăn."

Mắt thì không rời màn hình lấy một giây.

Trần Gia Tụng khựng lại, ngồi dậy bắt đầu bóc vải.

Hai người ngồi cạnh nhau trên thảm trước sofa, ánh nắng lúc này vừa đẹp, chiếu sáng cả phòng khách.

Do trong nhà có mở điều hòa nên còn ngồi được, ra ngoài chỉ có nóng xỉu.

Anh đút cho cô mấy miếng vải, rồi nhớ tới chủ đề vừa nãy chưa nói xong: "Nhà văn nào, khó liên hệ thế à?"

Tô Dữu Nịnh cau mày trước màn hình, "Đúng vậy, siêu khó luôn. Em đã gửi email hơn một tháng rồi mà anh ấy không trả lời…"

Cô nói: "Chính là tác giả nguyên tác của bộ phim hôm qua đó."

Trần Gia Tụng im lặng vài giây, không nhịn được lầu bầu: "Phim dở tệ gì đấy."

Tô Dữu Nịnh nghe không vui: "Không được nói vậy."

Trần Gia Tụng hừ một tiếng, thấy cô ăn cũng kha khá, anh lau tay, ngả người tựa lưng, hai tay dang ra đặt lên sofa.

Tư thế này Tô Dữu Nịnh giống như được anh ôm trong khuỷu tay, cô muốn nhích qua bên cạnh nhưng tấm thảm lại không đủ lớn, loay hoay hai giây rồi từ bỏ, tiếp tục nói: "Nhưng mà em có viết một bài review khá nổi trên Weibo, còn tag anh ấy, biết đâu anh ấy có thể để ý tới em."

Trần Gia Tụng hỏi: "Review gì, anh xem được không."

"Đương nhiên rồi."

Tô Dữu Nịnh vừa nói vừa với điện thoại trên bàn, mở Weibo, trong lúc đó Trần Gia Tụng bên cạnh lại lẩm bẩm: "Phim chán thế mà em cũng viết được review, nhu cầu biểu đạt mạnh ghê, thế sao tới lượt anh lại chẳng có gì để nói? Thích xem phim nhạt nhẽo hả, vậy lần sau…"

Anh còn chưa nói hết Tô Dữu Nịnh đã không chịu được anh nói xấu phim như thế, bịt miệng anh lại: "Anh còn nói nữa!"

Trần Gia Tụng nắm lấy cổ tay mảnh mai của cô, nhướng mày cười khẽ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!