Ăn xong gọi xe về nhà, khu chung cư Tô Dữu Nịnh tuy cũ nhưng an ninh tốt, ban đêm taxi chỉ được dừng ngoài cổng.
Cô xuống xe định vẫy tay tạm biệt Trần Gia Tụng, ai ngờ anh cũng xuống theo.
"Anh không về à?" Cô hỏi.
Trần Gia Tụng nói: "Đưa em vào trong."
"Không cần, không cần." Tô Dữu Nịnh giục anh đi nhanh: "Muộn rồi."
"Em càng nói thì anh về càng muộn."
"…"
Trong khu rất yên tĩnh, dưới ánh đèn đường vàng vọt, bước chân Tô Dữu Nịnh nhẹ hẫng, cô không nói, Trần Gia Tụng cũng im lặng.
Cứ thế tiễn một mạch tới tận cửa nhà.
Tô Dữu Nịnh đứng trong cửa, khẽ nói: "Về cẩn thận nhé."
"Vội đuổi anh thế cơ à."
"Không có…"
Tô Dữu Nịnh phản bác xong lại không biết giải thích gì, hai người đành mắt to trừng mắt nhỏ qua khuôn cửa.
Trần Gia Tụng hỏi: "Anh vào ngồi một lát được không?"
Cô lịch sự từ chối: "Muộn rồi."
"Vậy cho anh xin cốc nước?"
"Dưới nhà có bán mà."
Anh hiểu ý cô, bật cười khẽ, nghiêng người tựa vào cửa, hạ vai áp sát mặt cô: "Đêm nay không được, thế khi nào anh mới được vào?"
Hơi thở ấm áp của anh dán tới, Tô Dữu Nịnh khẽ lùi nửa bước, đánh trống lảng: "Đợi tí muỗi bay vào giờ…"
"Ồ." Trần Gia Tụng đứng thẳng, đứng thêm vài giây rồi chạm nhẹ lên chóp mũi cô: "Anh đi đây."
Tô Dữu Nịnh nói: "Vâng."
Anh liếc cô một cái, khép cửa lại rồi dặn: "Khóa cửa cho kỹ."
…
Anh đi rồi, Tô Dữu Nịnh đứng ngẩn ở cửa một lúc, đến khi nghe tiếng bước chân rất khẽ đi xuống, cô mới thay giày vào nhà.
Vừa đẩy cửa phòng ngủ ra cô đã nghe được tiếng "meo" mềm mại.
Là một con mèo Chinchilla lông dài cô nhặt trong khu mùa đông năm ngoái, có lẽ bị bỏ rơi, đường ruột không tốt, suốt ngày nằm trên giường của cô, chẳng hứng thú với thứ gì.
Tô Dữu Nịnh gọi nó là Mochi.
Mochi rất dính cô, tối nào cũng đợi cô về mới chịu ngủ.
Tô Dữu Nịnh đặt túi xuống đi tới giường, chôn mặt vào bụng lông mềm của nó cọ mấy cái.
Ôm mèo "hít hà" một lúc, cô định đi tắm, vừa lấy đồ ngủ thì Mochi đã nhảy xuống chân cô kêu "meo meo", vừa kêu vừa nhìn ra cửa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!