Ngày đầu tiên Trần Gia Tụng đi, nhớ anh.
Ngày thứ hai Trần Gia Tụng đi, vẫn nhớ anh.
Ngày thứ ba Trần Gia Tụng đi…
Tô Dữu Nịnh ăn trưa không vô, không biết đây là lần thứ mấy cô gửi tin nhắn WeChat cho anh, nội dung đơn điệu và lặp lại: [Nhớ anh rồi. Ảnh có chứa phim hoạt hình, màu vàng, mặt cười, biểu tượng cảm xúc
Nội dung do AI tạo ra có thể không chính xác. Ảnh có chứa phim hoạt hình, màu vàng, mặt cười, biểu tượng cảm xúc
Nội dung do AI tạo ra có thể không chính xác.]
Bên đó vừa đúng buổi tối, thế là vô cùng hợp lý, thuận theo tự nhiên, anh gửi sang một tấm ảnh mới tắm xong, thân trên không mặc áo.
Tô Dữu Nịnh mở ra, đường nét cơ bụng của anh hình như còn rõ hơn trước.
Cô lặng lẽ đỏ mặt.
[Hữu Hữu may mắn: Đừng gửi cho em mấy cái này vào ban ngày chứ.]
Kèm thêm sticker mèo đỏ mặt nấp một góc.
[Cậu chủ: Bên anh là buổi tối.]
[Cậu chủ: Hai ngày nay lại luyện thêm rồi.]
[Cậu chủ: Cho em kiểm tra một chút.]
[Cậu chủ: Có phải đẹp hơn trước không.]
Tô Dữu Nịnh đỏ mặt đánh chữ: [Em không biết.]
Anh lại tiếp tục dụ dỗ: [Nhìn kỹ đi.]
Cô nào dám xem cái này trong văn phòng, chỉ lén nhìn ảnh xem trước rồi trả lời: [Hình như cũng rất đẹp…]
[Cậu chủ: Mấy ngày ở nhà thì không được đẹp lắm.]
Lẽ nào vì ăn với cô vài bữa buông thả quá? Tô Dữu Nịnh hiểu được bảy tám phần, nhưng ký ức về xúc cảm và cảm giác chạm vào vẫn quá rõ ràng nên lúc gõ chữ cô lại hơi mơ hồ: [Sao lại không đẹp ạ?]
Mấy giây sau anh trả lời: [Cardio làm mất cơ.]
Cô càng mơ hồ hơn.
Còn chưa kịp hỏi tiếp, tổng biên tập vừa lúc đi ngang, muốn nói chuyện với cô về tiến độ xuất bản cuốn sách của Giang Từ Nguyệt.
Tô Dữu Nịnh nghe thấy thì vội cất điện thoại đi theo.
Lúc quay lại đã là hai tiếng sau, trong khung chat yên tĩnh có tin nhắn Trần Gia Tụng gửi tới ——
[Cậu chủ: Anh ngủ đây bé cưng.]
[Cậu chủ: Ngủ ngon.]
[Cậu chủ: Hôm nay cũng nhớ em.]
Cô mỉm cười, trả lời: [Ngủ ngon nhé, em cũng nhớ anh. 😙🫂]
…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!