…
Đáng yêu?
Trần Gia Tụng không hiểu chữ này liên quan gì đến anh, nhưng thấy cô vui như vậy, anh cũng không phản bác nữa.
Lại dạo thêm một lúc, đến lúc rời cửa hàng, Tô Dữu Nịnh nhất quyết mua chiếc bờm tai chó lông mềm đó.
Trần Gia Tụng đứng cạnh cô, chảnh chọe nói: "Làm gì, tặng anh à? Anh không cần."
"Ồ ồ."
"…"
Tô Dữu Nịnh đáp xong quay người đi luôn, Trần Gia Tụng theo sau, bị phớt lờ hai giây là không nhịn được, lại hỏi: "Ồ gì, vậy em định tặng ai?"
"Dù sao cũng không tặng anh."
Đến quầy, Tô Dữu Nịnh đưa bờm cho thu ngân.
Thấy mặt cô bình thản, Trần Gia Tụng khó chịu, bèn nhắc: "Cái này anh đội rồi đấy."
Tô Dữu Nịnh mở mã thanh toán WeChat: "Em biết mà."
"Em không được tặng cho người khác."
"Nhưng vừa nãy anh bảo không cần."
"Em không thể hỏi lại lần nữa à?"
"…"
Bao giờ anh mới thôi trẻ con vậy chứ!
Trong cửa hàng người ra người vào, Tô Dữu Nịnh không muốn cãi nhau, đành phải thuận theo anh hỏi: "Thế anh có cần không?"
Trần Gia Tụng nói: "Miễn cưỡng cần vậy."
"…"
Nhân viên cửa hàng thấy hai người nói cũng gần xong, bèn chen vào: "Chào anh chị, bên em đang có chương trình mua hai món giảm 20%, mình chọn thêm một món nhé?"
Tô Dữu Nịnh định bảo không cần thì cô nhân viên nhanh nhảu bổ sung: "Mẫu bờm tai chó này còn bản tai mèo, là đồ đôi đó ạ, rất hợp với hai người."
Tô Dữu Nịnh xua tay: "Không…"
"Được." Trần Gia Tụng ngắt lời, hỏi luôn: "Ở đâu?"
Nhân viên cửa hàng lập tức nói: "Để tôi đi lấy cho anh."
Người vừa đi, Tô Dữu Nịnh mới ngơ ngác hỏi: "Mua hai cái làm gì, anh tính thay phiên đội à?"
"…" Trần Gia Tụng không theo kịp mạch suy nghĩ của cô, bất lực nói: "Anh có bệnh chắc?"
Tô Dữu Nịnh nhỏ giọng thầm thì: "Ai biết được…"
Nhân viên cửa hàng quay lại rất nhanh, bỏ hai chiếc bờm vào túi, quét mã tính tiền, mỉm cười: "Hẹn gặp lại ạ."
Ra khỏi cửa hàng thú bông, Tô Dữu Nịnh tò mò lấy bờm tai mèo ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!