Mấy ngày sau đó anh quả nhiên tuân thủ hứa hẹn không giày vò cô nữa, Tô Dữu Nịnh ngủ ngon, hiệu suất công việc cũng tăng hẳn.
Chiều thứ sáu công ty tổ chức trà chiều, cô được ăn bánh su kem vị bưởi rất ngon, không nhịn được chụp lại gửi cho Trần Gia Tụng: [Bánh này ngon lắm, tối em mua cho anh ăn nha.]
Anh trả lời rất nhanh: [Vị gì.]
[Hữu Hữu may mắn: Bưởi.]
[Cậu chủ: Ồ.]
[Cậu chủ: Vậy chắc anh từng ăn rồi.]
Trong ấn tượng anh không hay ăn đồ ngọt, Tô Dữu Nịnh tò mò hỏi: [Khi nào thế?]
[Cậu chủ: Mấy hôm trước.]
Trùng hợp vậy sao, cô gõ tiếp: [Ở đâu?]
[Cậu chủ: Ở nhà.]
Tô Dữu Nịnh chớp mắt, tưởng trưa nào đó dì giúp việc đã làm cho anh, còn định hỏi sao không để phần cho cô ăn thử thì đã thấy tin nhắn mới hiện lên.
[Cậu chủ: Mấy ngày chưa được ăn rồi.]
[Cậu chủ: Rất nhớ.]
[Cậu chủ: Có điều tối ăn được ăn rồi.]
[Cậu chủ: Anh sẽ rất mong chờ.]
Tô Dữu Nịnh ngẩn ra mấy giây, đến khi phản ứng kịp anh đang nói gì thì mặt đỏ bừng, tắt màn hình điện thoại vội đến mức suýt làm rơi, rồi nhét bừa mấy cái bánh su kem mini vào miệng.
Mất tập trung nhai nhai nhai.
Trần Gia Tụng đợi một lúc vẫn chưa thấy tin nhắn mới của cô, anh cười rồi nhét điện thoại vào túi quần.
Hứa Thính Ngôn chếnh choáng men say quay lại ngồi đối diện anh, giọng đầy tiếc nuối: "Quán bar nhỏ của cậu cũng được đó chứ, làm ăn không tệ mà sao nói đóng là đóng thế."
"Muốn mở tiệm bánh ngọt." Trần Gia Tụng lười biếng tựa vào ghế, mắt vẫn xem phương án trang trí nhà thiết kế vừa gửi, nói, "Ban đầu muốn mở ở chỗ khác, nhưng vị trí ven sông một thời gian ngắn không tìm được chỗ tốt, nên chỉ có thể phá quán bar này trước."
Anh nói: "Dù sao em cũng không thích uống rượu."
"Yêu hận của cậu đơn giản thật." Hứa Thính Ngôn giơ ngón cái: "Ở một nơi có cuộc sống về đêm phòng phú như Thượng Hải, cậu lại dẹp quán bar để mở cửa hàng đồ ngọt, lỡ không kiếm được tiền thì sao?"
Trần Gia Tụng nhướng mày, chẳng mấy bận tâm: "Bánh ngọt, nước uống, đồ Tây, cộng thêm vị trí vàng view sông, thời gian hoạt động từ 6 tiếng tăng thành 16 tiếng, chưa chắc là không kiếm được tiền đâu."
Dù sao Hứa Thính Ngôn cũng nghe không hiểu, mơ mơ hồ hồ: "Ờ… nghe cũng có lý."
"Nhưng kiếm được hay không cũng chẳng quan trọng." Trần Gia Tụng khoanh tròn một vị trí tốt nhất trên tầng hai bản thiết kế, viết lên đó "Phòng nghỉ nhỏ", rồi nói tiếp, "Vợ em rất thích đồ ngọt, lại ham ăn, đồ ngoài em không yên tâm."
Hứa Thính Ngôn sợ ngây người: "Mới yêu bao lâu mà cậu gọi Tiểu Dữu Tử là vợ rồi, cậu giữ thể diện chút đi, chị còn thấy ngượng giùm đó."
"Ờ." Trần Gia Tụng đánh dấu xong bản thiết kế lại nghĩ menu, từ bingsu xuống tiếp theo, nhìn thì có vẻ hờ hững nhưng lực sát thương vô cùng lớn, "Chắc chị giữ thể diện, còn chưa theo đuổi được Giang Từ Nguyệt mà đã gọi người ta là chồng, chị không ngượng à."
Hứa Thính Ngôn tức đập bàn: "Chuyện chị đây với chồng chị là chuyện sớm muộn thôi nhé."
Trần Gia Tụng nói: "Không biết, dù sao cũng muộn hơn em."
Hứa Thính Ngôn nghiến răng nghiến lợi nói: "Bọn chị yêu nhau từ năm mười tám tuổi rồi nhá, sớm hơn cậu không biết bao nhiêu năm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!