Đang nói chuyện, chỗ đó của anh lại có biến hóa, Tô Dữu Nịnh cứng đờ, căng thẳng muốn né tránh, nhưng eo đã bị Trần Gia Tụng ấn lại.
"Đi đâu."
Cô đỏ mặt, nhỏ giọng nhắc anh: "Anh ra ngoài trước được không…"
"Không được." Miệng thì nói vậy, nhưng bên dưới anh vẫn rời khỏi cô, ngồi dậy tháo bao vứt vào thùng rác, tay lại với sang lấy cái mới.
Tô Dữu Nịnh vội vàng kéo tấm chăn mỏng quấn chặt quanh người, cũng không dám nhìn anh, lắp bắp: "Em… em muốn tắm…"
Trên người nhớp nháp, khó chịu muốn chết.
Động tác cắn vỏ bao của Trần Gia Tụng dừng lại, anh suy nghĩ một lúc rồi bỏ xuống, nói cũng được.
Cô còn chưa kịp thở phào, cả người lẫn chăn đã bị anh bế lên, ôm xuống giường đi thẳng vào phòng tắm, giọng không cho cãi: "Hôm nay tắm chung được rồi chứ."
Cô nói: "Em muốn tự tắm…"
Anh đáp: "Ý kiến không có hiệu lực, bác bỏ."
"…"
Trần Gia Tụng đặt cô ngồi lên mép bồn tắm, thành thạo trải tấm lót bồn tắm, , đợi nước ấm chảy lên quá nửa, anh nghiêng người muốn tháo chăn trên người cô.
Tô Dữu Nịnh nắm chặt hơn.
"Sao nữa." Anh đứng trên cao nhìn xuống cái đầu nhỏ sắp chui vào trong chăn, hỏi, "Anh có chỗ nào là chưa nhìn đâu."
Cô xấu hổ đỏ hết cả tai, không dám nhìn anh, cũng chẳng chịu buông tay.
Lặng im mấy giây.
Trần Gia Tụng quỳ một gối trước mặt cô, ngẩng đầu, dùng tay chọt chọt gương mặt đã đỏ bừng của cô, dịu giọng hỏi: "Sao vậy."
Cô cũng không biết phải giải thích thế nào, lúc làm chuyện đó tuy cũng ngượng, nhưng đầu óc mơ màng, ngoài hỗn loạn và k*ch th*ch do bản năng cơ thể mang lại thì những cảm giác khác đều rất mông lung.
Còn bây giờ đầu óc tỉnh táo, ý thức quay lại, ngay cả nhìn cơ thể rắn chắc của anh cô cũng thấy ngại.
Chứ đừng nói là tắm chung.
"Được rồi." Thấy cô cắn môi mãi mà không nói, Trần Gia Tụng xoa xoa gáy cô trấn an, chậm rãi nói: "Vậy anh ra ngoài, em ngoan ngoãn tắm một mình, có gì thì gọi anh…"
Chưa nói xong, Tô Dữu Nịnh đã buông tay, ôm lấy cổ anh, vùi mặt vào hõm vai anh, giọng nhỏ xíu: "Hay là… tắm chung đi…"
Anh vòng tay ôm chặt lấy cô, hỏi: "Tại sao."
Cô thành thật nói: "Em vẫn chưa muốn anh đi."
"Ồ." Cậu chủ sướng muốn chết, ôm lấy cô, trước khi bước vào bồn lại nghe cô yếu ớt nói, "Tắt bớt đèn được không."
Đèn trong ngoài phòng tắm đều bật, sáng trưng chói mắt. Tô Dữu Nịnh ôm chặt lấy anh, hàng mi khẽ run.
"Được." Trần Gia Tụng Trần Gia Tụng tắt mấy bóng đèn trần sáng nhất, chỉ chừa lại một chiếc đèn màu da cam ở gian ngoài, hỏi, "Như này được chưa?"
Cô khẽ gật đầu.
"Thua em rồi."
Cô lo lắng ngẩng mặt lên, tay khẽ bấu vào người anh, tưởng anh giận rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!