Chương 41: Làm gì.

Ngày đầu tiên tới Hạ Môn, Tô Dữu Nịnh đã bị cháy nắng.

Cổ Lãng Tự không lớn, nhưng trên đảo lại có rất nhiều con dốc nhỏ, cô nhất quyết phải dẫn Trần Gia Tụng đi "check

-in" hết những chỗ mình đã ghi trong kế hoạch, kết quả là đi bộ cả một ngày, cậu chủ bình thường lười chảy thây thì không hề hấn gì, còn cô mỏi chân nhũn gối, vừa về đến khách sạn đã lăn ra luôn.

Khách sạn là khu biệt thự nghỉ dưỡng sát sườn núi do Trần Gia Tụng đặt, hướng biển, đi ra bãi biển Hoàng Thố ngắm bình minh rất gần. Biệt thự có sân vườn riêng, hồ bơi và bể tắm nước nóng riêng, yên tĩnh riêng tư, rất thích hợp để nghỉ ngơi dưỡng sức.

Tô Dữu Nịnh nằm sấp trên sofa phòng khách chỉnh sửa lại album ảnh, Trần Gia Tụng bước tới ôm cô vào lòng, nhìn thấy cánh tay mảnh nhỏ của cô đỏ hồng lên thì hỏi: "Có cần anh đi mua thuốc bôi cho em không?"

Cô nói: "Em có mang gel lô hội rồi…"

Lời vừa dứt, màn hình điện thoại vừa khéo lướt đến một tấm hình chụp lén Trần Gia Tụng lúc chiều.

Trong ảnh, anh cao ráo, mặc áo phông trắng với quần short đơn giản, đang đứng dưới tán cây chờ cô chơi với con mèo nhỏ ven đường, sau lưng anh là bức tường trắng xanh, dưới chân là từng khóm hoa, phối với trời xanh mây trắng và biển, đập vào mắt đều là những gam màu rực rỡ, tươi sáng.

"Anh…" Cô hoàn hồn lại, đưa ảnh cho anh xem, mặt nóng lên, "Tấm này đẹp trai lắm."

"Chỉ có trong hình mới đẹp trai à?" Trần Gia Tụng nhướng mày, thờ ơ nói, "Đã thích vậy thì cho em dùng làm màn hình khóa với hình nền đó, thế nào."

Mắt cô sáng rực: "Được nha."

Ngoan chết đi được.

Anh không nhịn được cúi xuống hôn lên môi cô một cái, lúc tách ra thì vô tình liếc thấy hình nền cũ của cô, hơi khựng lại, chậm rãi hỏi: "Trước đó em cũng lén dùng hình anh làm hình nền à?"

Chính là tấm chụp ở nhà cô lần trước, ảnh anh chụp chung với Mochi.

Mặt cô đỏ lên: "Không có lén…" Lại yếu ớt giải thích, "Trong tấm đó có Mochi mà…"

"Ồ." Trần Gia Tụng rất "thấu hiểu", cười xấu xa, "Tức là em muốn dùng hình Mochi làm hình nền, đúng lúc trong đó có anh nữa đúng không?"

Tô Dữu Nịnh liếc anh một cái, nhỏ giọng thú nhận: "Là vì em thấy anh đẹp trai…"

"Không tệ." Cậu chủ rất hài lòng với câu trả lời này, bế cô đứng dậy đi về phía phòng ngủ, hỏi: "Gel lô hội ở đâu?"

"Trong túi xách của em, nhưng em phải đi tắm cái đã."

"Được, tắm chung."

"…?"

Trần Gia Tụng bế cô vào phòng tắm, đặt ngồi lên mép bồn, còn chưa kịp để cô đỏ mặt thì anh đã xoay người bước ra ngoài. Cô ngồi ngây ra nhìn anh lấy đồ sạch để thay, lại giúp cô trải miếng lót bồn tắm, chỉnh xong nhiệt độ nước. Sau khi thu xếp ổn thỏa mọi thứ, Trần Gia Tụng xoa tóc cô, khẽ nâng cằm ra hiệu: "Vào tắm đi."

Cô ngoan ngoãn đáp, ngẩng đầu hôn cảm ơn một cái lên má anh. Sau khi cửa đóng lại, cô tắm rất nhanh, chủ yếu vì da vẫn còn rất nhạy cảm, không tắm lâu được.

Đến khi cô sấy khô tóc bước ra, cậu chủ đã tắm xong trước, đang lười biếng dựa vào đầu giường, cầm tuýp gel lô hội nhỏ, cong cong ngón tay gọi: "Qua đây."

Tô Dữu Nịnh bò lên giường, ngồi đối diện anh.

"Sao lại phơi nắng đến mức này." Trần Gia Tụng nhấc một bên tay cô lên, vừa bôi vừa khó hiểu, "Buổi sáng ra ngoài chẳng phải em đã bôi kem chống nắng rồi sao?"

Cô đoán: "Chắc là nó… không có tác dụng lắm…"

Gel lô hội không biết có phải đã được anh cho vào tủ lạnh trước không, bôi lên da mát lạnh, rất dễ chịu.

Tô Dữu Nịnh ngoan ngoãn để anh bôi, chợt nghĩ tới gì đó, cũng thấy khó hiểu: "Tại sao anh không sao hết vậy?"

Rõ ràng hai người đi cùng chỗ, đi cùng đường, phơi cùng nắng, vậy mà anh thậm chí còn không đen đi chút nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!