Mười phút sau.
Trước mặt ba người phụ nữ, mỗi người một bát hoành thánh nhỏ.
Tô Dữu Nịnh ăn chậm, ngoan ngoãn, từ tốn; Hứa Thính Ngôn thì như đã nhịn đói tám bữa, vài miếng là hết sạch; Hứa Thu Quân lại vô cùng tao nhã, ăn xong còn không quên dùng khăn ướt lau miệng, rồi lấy chiếc gương trang điểm cao cấp mang theo bên mình ra, dặm lại lớp trang điểm cho hoàn chỉnh, sau đó cất gương vào chiếc túi xách Hermès bản giới hạn.
Làm xong, bà ngẩng đầu lên, nghiêm túc nói với Trần Gia Tụng: "Con trai, con không thể như thế được."
Trần Gia Tụng cũng nói: "Mẹ, mẹ bớt xem mấy bộ ngôn tình cẩu huyết lại đi."
Hứa Thu Quân giật mình: "Sao con biết?"
"Ba nói." Trần Gia Tụng không muốn đào sâu đề tài này, chỉ giải thích qua loa, "Bọn con là yêu đương bình thường, đang quen rất tốt, mấy chuyện khác mẹ đừng nghĩ lung tung, cũng đừng làm bậy."
Hứa Thu Quân khó hiểu: "Con biết mẹ đang nghĩ gì à?"
Trần Gia Tụng nói: "Mẹ, trên mặt mẹ viết rõ ràng từng chữ luôn rồi, chỉ thiếu nước gọi công an đến bắt con thôi."
Hứa Thu Quân xấu hổ đúng một giây, rồi lại hỏi: "Đừng làm bậy là đừng làm gì?"
Trần Gia Tụng nghĩ nghĩ, nói: "Chính là mấy kiểu như cho cô ấy năm triệu, bảo cô ấy rời xa con, mấy chuyện kỳ lạ như vậy, nhất định đừng làm."
Hứa Thu Quân khó chịu: "Mẹ còn chẳng có ý định làm thế."
Hứa Thính Ngôn liếc mắt, nói với Trần Gia Tụng: "Cậu cũng bớt xem ngôn tình cẩu huyết lại đi."
Ba người nói tới lui, không khí dần thoải mái, vui vẻ hơn, sự bất an trong lòng Tô Dữu Nịnh cũng tan bớt, cô lặng lẽ uống thuốc.
Hứa Thu Quân chú ý thấy đầu tiên, quan tâm hỏi: "Không thoải mái sao, con uống thuốc gì vậy?"
Tô Dữu Nịnh ngoan ngoãn đáp: "Là ibuprofen ạ."
"À…" Hứa Thu Quân bừng tỉnh: "Đau bụng kinh hả?"
Tô Dữu Nịnh gật gật đầu.
"Ai dô, chuyện này dễ xử lý." Hứa Thu Quân lập tức lấy điện thoại ra, lần lượt gọi cho bác sĩ riêng và chuyên gia dinh dưỡng của mình, dặn bọn họ ngày mai đến nhà một chuyến, lại dịu giọng trấn an Tô Dữu Nịnh rằng chỉ cần nghe lời bác sĩ uống thuốc Đông y, cộng với điều chỉnh chế độ ăn uống, rất nhanh sẽ đỡ thôi.
Tô Dữu Nịnh ngoan ngoãn nói: "Cảm ơn dì ạ."
Đáng yêu quá, mắt lại còn to, hồi nhỏ gặp mấy lần đã thấy mềm mại đáng yêu lắm rồi, không ngờ lớn lên vẫn ngoan ngoãn như thế.
Hứa Thu Quân càng nhìn càng thích, suýt nữa tháo luôn chiếc vòng ngọc phỉ thúy cấp đấu giá gia truyền xuống tặng.
Trần Gia Tụng thấy vậy, nhỏ giọng nhắc: "Mẹ, mẹ nhiệt tình quá sẽ dọa cô ấy đó."
"Ồ ồ ồ." Hứa Thu Quân dừng tay, cũng nhỏ giọng nói, "Tại con không nói trước với mẹ, mẹ còn chưa chuẩn bị quà gặp mặt, bất lịch sự quá."
Suy nghĩ một chút, bà lại nói: "Hay là tặng một căn nhà được không, nhà mình ở Thanh Phổ còn một căn biệt thự, rẻ ấy mà."
"…"
Trần Gia Tụng nhất thời không biết nên nói gì cho phải, từ lúc yêu nhau đến giờ, anh mới chỉ tặng Tô Dữu Nịnh một sợi dây chuyền đặt thiết kế riêng, mẹ anh vừa ra sân đã đòi tặng nhà, chẳng phải là làm anh trông rất bất tài à?
Cậu chủ kiên quyết không đồng ý: "Mẹ, chuyện này không đến lượt mẹ, để con tự lo."
Nghe thế Hứa Thu Quân cuống lên: "Ôi dào, con tiêu tiền hoang phí như vậy thì làm gì để dành được, mẹ thấy mấy năm nay tiền con đua xe kiếm được đều mang đi mua siêu xe hết rồi, dù gì thì chúng ta cũng đều xài tiền của ba con, có sao đâu."
"…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!