Chương 33: Giúp anh một chút, bé cưng

Chóp mũi anh khẽ cọ qua lại, làm đầu óc Tô Dữu Nịnh trống rỗng, khóe mắt ướt nước.

Cô như nổi trên mặt nước, toàn thân run nhẹ không kiểm soát, chỉ khàn giọng gọi: "A Tụng…"

Muốn bảo dừng nhưng lại không nói được một câu hoàn chỉnh.

Anh thấp giọng ừm một tiếng, nói: "Anh đây." Hỏi cô sao thế, hơi thở nóng hổi phả ra làm cô khẽ rùng mình.

Trần Gia Tụng nắm lấy những ngón tay cô đang đặt trên trán anh, siết nhẹ, rồi phủ lấy mu bàn tay cô áp lên phần bụng dưới mềm mại, ngón cái anh dời xuống, xoa nhẹ.

Tô Dữu Nịnh khẽ "a" một tiếng, hai chân đạp loạn, giẫm lên lưng anh.

Trần Gia Tụng giương mắt nhìn phản ứng của cô, đầu lưỡi tiến vào, hôn đến ướt át.

Anh vô cùng quyến luyến lại trầm mê, hô hấp nặng nề, "uống cạn" cô từng chút.

Không biết qua bao lâu, Trần Gia Tụng ngồi tựa đầu giường, bọc cô vào chăn rồi bế lên đặt trên đùi, dỗ dành: "Là anh không đúng, đừng khóc nữa nhé."

Đầu ngón tay anh lau khoé mắt ướt của cô, đau lòng nói: "Em khóc đến nỗi anh toát cả mồ hôi rồi đó, cục cưng."

Tô Dữu Nịnh đẩy tay anh ra, khóc thút thít, nước mắt rơi liên tục, mắng anh: "Anh thật đáng ghét…" Còn nói, "Không được gọi em như thế."

"Vậy gọi thế nào?" Trần Gia Tụng cười, nắm lấy đầu ngón tay cô, đưa lên môi hôn khẽ, hỏi: "Bé cưng?"

Cô vừa thẹn vừa giận, cúi đầu cắn mạnh lên cổ anh.

Lực cô đối với anh chỉ như trêu đùa, anh còn nghiêng cổ phối hợp, xoa đầu cô, thoải mái nói: "Mạnh hơn chút nữa."

"…"

Cô tức giận cắn thêm mấy cái.

Quậy một lúc thì cô kiệt sức, yết ớt dựa vào vai anh, khe khẽ hít mũi.

Trần Gia Tụng xoa nhẹ gáy cô dỗ dành, hỏi: "Có đói không, anh nấu gì đó cho em ăn nhé?"

Cô lầu bầu: "Không đói, hơi khát." Nghĩ một chút, lại nói, "Muốn ăn vải…"

"Được." Anh nghiêng đầu hôn lên vành tai cô, dịu dàng nói, "Nghỉ ngơi một lát đi, anh bóc cho em."

Anh đặt cô nằm xuống, nhưng Tô Dữu Nịnh lại ôm chặt cổ anh.

"Sao thế?"

Giấu mặt vào hõm vai anh, cô nhỏ giọng thì thầm: "Em đi chung nữa…"

Anh hỏi: "Không mệt à?"

Cô lắc đầu.

"Được." Trần Gia Tụng đáp, kéo chiếc áo ngủ nhăn nhúm ở mép giường mặc cho cô rồi bế cô xuống lầu.

Cả quãng đường, Tô Dữu Nịnh ngoan ngoãn để anh sắp xếp, thỉnh thoảng mới ngẩng lên lén nhìn anh.

Trần Gia Tụng mở tủ lạnh, lấy một hộp vải ra, cúi đầu hỏi: "Nhìn anh lâu thế làm gì."

Tô Dữu Nịnh nắm chặt cổ áo anh, nói: "Ít khi thấy anh mặc thế này." Rồi khen, "Rất đẹp."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!