Chương 30: Giẫm anh.

Tô Dữu Nịnh nói xong lại từng chút tới gần, má kề má với anh, nhẹ nhàng cọ xát.

Ấm ấm, thơm thơm, là mùi hương dễ ngửi quen thuộc của Trần Gia Tụng, phảng phất len vào tim phổi cô.

Một nụ hôn thoáng qua, nhẹ đến như không, dường như chỉ còn cảm giác mềm mại trên môi, nhắc nhở cô, cũng chứng thực câu anh vừa nói.

Cô động lòng, là sự thật.

Khi tách ra, Trần Gia Tụng nghiêng đầu, khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, tim cô lại nhảy lên.

"Hữu Hữu." Giọng anh trầm thấp.

Bàn tay nóng rực áp vào gáy cô, dùng sức, dễ dàng kéo cô trở về.

Hàng mi cô run lên vì căng thẳng, nhỏ giọng đáo: "Dạ?"

"Nếu giờ anh hỏi "vì sao"." Anh cúi đầu, mỉm cười rất khẽ, "Thì anh có vẻ hơi ngốc không."

Mắt Trần Gia Tụng rất đẹp, hẹp dài sâu thẳm, dưới ánh đèn cam mờ, càng thêm mê người.

Tô Dữu Nịnh dễ dàng rơi vào đó, đến giọng cũng nhỏ đi: "Ngốc…"

"À." Anh sát lại, chóp mũi cọ vào mũi cô, thân mật nói: "Vậy anh không hỏi nữa."

Lòng bàn tay mềm mại của Tô Dữu Nịnh đặt trên vai anh, muốn đẩy ra lại không còn sức.

Đầu ngón tay còn chưa kịp nhúc nhích đã nghe anh hỏi tiếp: "Lời anh nói, còn nhớ không."

Hơi thở quyện vào nhau, người cô dần nóng lên, đầu choáng váng: "Câu… câu nào cơ…"

"Câu sẽ không dừng lại."

Anh vừa nói xong, tim Tô Dữu Nịnh bắt đầu đập thình thịch, máu dồn lên mặt, nóng bừng, khắp người tê dại.

"A Tụng…" Cô luống cuống, giọng hơi run.

Trần Gia Tụng chầm chậm xoa tóc cô, dỗ dành, đáp: "Ừ, anh đây."

Một tiếng "ừ" nhàn nhạt không vướng chút dục niệm nào, anh vẫn là Trần Gia Tụng khiến cô có thể yên tâm dựa vào.

Yên tĩnh vài giây, cô nghĩ thông, rũ mi khẽ nói: "Ồ…"

Anh lại cười: "Ồ cái gì."

Giọng nói khàn khàn mang chút trêu chọc khiến Tô Dữu Nịnh mặt đỏ tới mang tai, "Nhớ."

Câu trả lời của cô như một mồi lửa nhỏ, vừa dứt lời đã bùng thành ngọn lửa lớn.

Thế giới im lặng một thoáng.

Trần Gia Tụng nghiêng đầu hôn xuống, cô đã đoán được.

Dù vậy, khi đầu lưỡi vụng về lướt qua môi mềm, cô vẫn lập tức nín thở, ngay cả hàng mi cũng không kìm được run lên.

Đầu óc như trắng xóa, cô hoàn toàn không thể nghĩ được gì, nắm chặt góc áo anh, theo động tác cạy mở răng môi của anh, siết chặt, rồi lại vô lực trượt xuống.

Trần Gia Tụng đỡ lấy cổ tay cô, vòng ra sau gáy mình, khàn giọng: "Ôm cho chắc."

Một khoảng ngắn tách ra để cô thở, giây sau lại bị hôn tiếp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!