Chương 21: Nghĩ xong cách dỗ anh chưa.

Sau ngày hội sách kết thúc, Tô Dữu Nịnh tạm biệt với tổng biên tập rồi một mình ra ga tàu York.

Theo kế hoạch, cô sẽ đến Edinburgh trước buổi trưa, ai ngờ lúc từ trung tâm vào ga lại tốn quá nhiều thời gian để tìm đúng tuyến xe buýt, đến nơi thì chỉ kịp chuyến tàu buổi chiều.

Kéo vali lăn lóc nửa ngày, vừa mệt vừa tụt mood, tranh thủ lúc chờ tàu cô mở WeChat, đoạn chat với Trần Gia Tụng vẫn dừng ở tối qua.

Anh nói hôm nay có buổi huấn luyện, không mang theo điện thoại, nhưng cô phải báo bình an đúng giờ, xong việc anh sẽ kiểm tra từng tin.

Tô Dữu Nịnh nhìn đồng hồ, hơn một giờ chiều.

Xong đời rồi, sáng với trưa cô đều quên nhắn cho anh.

Cô thấp thỏm gửi một sticker mèo thò đầu, không ngờ giây sau đã nhận được phản hồi.

[Cậu chủ: Anh cần một lời giải thích.]

Cô vội vàng gõ: [Em tìm nhầm xe buýt, vừa rồi cứ mải chạy cho kịp đường.]

Gửi xong lại bổ sung liền hai sticker mèo nịnh nọt.

[Cậu chủ: Chưa tới Edinburgh?]

[Cậu chủ: Giờ em ở đâu.]

[Hữu Hữu may mắn: Ga tàu York.]

[Cậu chủ: Chuyến mấy giờ?]

[Hữu Hữu may mắn: Một giờ rưỡi.]

Tin nhắn này vừa gửi đi, trên đầu khung chat hiện "đang nhập…", Tô Dữu Nịnh đoán tám phần anh đang gõ chữ mắng cô ngốc, rõ ràng York có lớn bao nhiêu đâu, vậy mà trạm xe buýt cũng tìm không xong.

Đi một mình hình như chẳng nhẹ nhàng như cô tưởng tượng, trải nghiệm khác hoàn toàn với trong nước, kỳ nghỉ mới bắt đầu, cô đã hơi muốn… về nhà.

Khóe miệng rủ xuống, trong lúc ôm điện thoại chờ tin nhắn, phía xa vừa có chuyến tàu chạy vào.

Một giờ hai mươi, cô gõ chữ gửi cho Trần Gia Tụng: Em lên tàu trước đây, lát nữa…

Chưa gõ xong đã nhận được tin nhắn anh gửi tới: [Đừng lên sớm…]

Cô khựng lại.

[Cậu chủ: Tàu ở Anh thường canh sát giờ mới đến, đừng lên nhầm.]

Tô Dữu Nịnh theo phản xạ lùi lại, vội kiểm tra hãng tàu chuyến mình đi, phát hiện hai đoàn tàu màu khác nhau, tim đập thình thịch, suýt nữa lại nhầm thật.

Cô vừa dán mắt vào bảng thông tin ga tàu, vừa so đi so lại toa tàu, quả nhiên như anh nói, tàu đến trước giờ khởi hành đúng hai phút.

Vừa đặt xong hành lý tàu đã từ từ lăn bánh, đến khi loa vang lên thông báo "tàu này đi Edinburgh…", cô mới thở phào một hơi.

Ngồi xuống, cô gửi cho Trần Gia Tụng: [Em lên tàu rồi.]

[Cậu chủ: Bốn giờ tới?]

Cô nhìn vé xác nhận rồi trả lời anh: [Ừm.]

[Cậu chủ: Ra ga đừng vội đi ngay, dưới ga là cầu Waverley.]

[Cậu chủ: Cảnh sắc không tệ, có thể dạo một vòng.]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!