Sau khi về đến nhà, Trần Gia Tụng tựa vào sofa, nhắm mắt rất lâu không nói gì.
Hứa Thính Ngôn tiện đường ghé lấy chiếc vòng tay nhờ anh mua ở Hồng Kông lần trước, đeo lên xong, cả chùm vòng trên cổ tay phải leng keng va nhau, ồn đến mức anh nhíu chặt mày.
Đảo mắt nhìn qua căn biệt thự ba tầng độc lập, Hứa Thính Ngôn đứng cạnh sofa hỏi: "Sao cậu ở cái nhà nhỏ thế này, mấy căn biệt thự ở Tây Giao đâu, bỏ không à?"
"Không biết." Cậu chủ lười biếng ngả sâu vào sofa, nhìn trần nhà thông tầng ngẩn người, nói: "Ở đây gần cô ấy."
"Ồ." Hứa Thính Ngôn nghĩ nghĩ, như có điều suy nghĩ, "Ý hay đấy."
"Cái gì."
Cô ấy lấy điện thoại ra bắt đầu tìm kiếm, "Để chị xem gần Giang Từ Nguyệt có căn nào to to không, chị cũng dọn tới, lâu đài gần nước thì đón được ánh trăng trước*."
(*Câu gốc là , cận thủy lâu đài tiên đắc nguyệt, có chữ Nguyệt (trăng) trong tên của Giang Từ Nguyệt)
"…" Trần Gia Tụng kéo gối ôm che mặt, bắt đầu hạ lệnh đuổi khách: "Không có việc thì mau về đi, nhà nhỏ của em chứa không nổi chị đâu."
Hứa Thính Ngôn làm như không nghe, ngồi xuống ghế đơn bên cạnh, vừa gõ điện thoại vừa thuận miệng hỏi: "Tối qua em với Dữu Tử lén làm chuyện xấu sau lưng chị hả?"
Trần Gia Tụng khựng lại, quay mặt phủ nhận: "Không."
"Thế sao mặt đỏ."
Anh kéo gối ra: "Chị nhìn thấy mặt em à?"
"Giờ thì thấy rồi." Hứa Thính Ngôn nhướng mày, "Đúng là đỏ thật."
"…"
"Nói đi." Hứa Thính Ngôn khoanh tay, ra vẻ như bậc thầy tình yêu, "Có gì cần chị giúp không?"
Tối qua Trần Gia Tụng cũng nói câu tương tự, kết quả chẳng giúp được gì.
Hai người ngày nào mở mắt cũng thoát ế thất bại, cần quái gì lập liên minh thất tình.
Trần Gia Tụng không nói gì liếc nhìn cô ấy một cái, nói: "Chị lo chuyện chị trước đi rồi hẵng giúp em."
"Chuyện chị dễ ợt, không cần cậu bận tâm."
Vài giây sau.
"Không nói thật à?" Hứa Thính Ngôn nhìn giờ, "Không nói chị đi đây, em tự ngồi đó mà buồn đi."
Chưa đến một phút.
Trần Gia Tụng ngồi dậy, tâm trạng anh thật sự rất tệ, nhưng mấy chuyện này lại chẳng thể nói với Trương Nhiễm, do dự một lúc, anh lược bỏ vô số chi tiết, cực kỳ tóm tắt kể lại chuyện tối qua.
"Vậy là—" Hứa Thính Ngôn nói, "Cũng chỉ là say rượu rồi hôn cậu một cái?"
Trần Gia Tụng nghĩ rồi chỉnh: "Hai cái."
"Cậu thử khoe khoang lần nữa coi."
"…" Im lặng vài giây, anh kịp phản ứng, cau có lặp lại: "Chỉ là hôn một cái?"
Sắc mặt cậu chủ rất kém: "Chuyện nhỏ chắc?"
Hứa Thính Ngôn kinh ngạc: "Cũng đâu phải chuyện to tát lắm…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!