Chương 17: Lắp kín môi anh.

Trần Gia Tụng khẽ chọt vào má cô: "Nghĩ gì mà nhập tâm thế."

Anh cười: "Mặt đỏ cả lên rồi."

Tô Dữu Nịnh hoàn hồn, tim đập nhanh, hất tay anh ra: "Có… có nghĩ gì đâu…"

Vừa dứt lời, màn pháo hoa chính thức bắt đầu.

Xung quanh chen chúc, không biết ai làm rơi điện thoại, cả khu hỗn loạn, Tô Dữu Nịnh sơ ý bị đẩy một cái.

Chân đứng không vững, cô đâm thẳng vào ngực Trần Gia Tụng.

Anh thuận tay xoay người cô lại, ôm gọn vào lòng, giọng điệu rất muốn ăn đòn: "À, thì ra em đang nghĩ cái này."

Cô choáng váng, đầu còn chưa thoát khỏi mớ suy nghĩ lộn xộn, định đẩy anh ra thì lại bị ôm chặt hơn.

"Đông người lắm." Trần Gia Tụng nghiêm túc, "Cẩn thận bị tách ra, không tìm thấy anh."

Cô nhỏ giọng thầm thì: "Sao phải tìm anh."

"Vậy em còn tìm ai."

"Chị Bảo Ngôn."

Cậu chủ hừ lạnh: "Chút nữa anh kêu chị ấy đi."

"…" Tô Dữu Nịnh ngoan đứng đấy như học sinh tiểu học, mặt nghiêng khỏi ngực anh một chút, lí nhí: "Trẻ con."

Trần Gia Tụng lười biếng cảnh cáo: "Anh nghe thấy đấy."

Cô mím môi, không dám nói nữa.

Yên tĩnh bị anh ôm một lúc, trước mắt ngoài cái logo màu sáng trên áo thun của anh ra thì chẳng thấy gì.

Tô Dữu Nịnh chịu hết nổi, chọt vào hông anh, ngửa đầu: "Em muốn xem pháo hoa."

Trần Gia Tụng nói: "Pháo hoa không đẹp."

Cô cạn lời: "Vậy cái gì đẹp."

"Anh."

Trần Gia Tụng nhướng nửa đầu mày, cúi mặt sát lại. Hình như anh biết góc nào của mình là đẹp trai nhất, dưới ánh trăng, đến độ cong của hàng mi cũng chiều anh mà cong vừa khéo.

Anh nhìn thẳng vào mắt Tô Dữu Nịnh, ánh mắt chân thành tha thiết, giọng cũng trầm thấp: "Tất nhiên là anh đẹp."

Đáng ghét.

Cố tình dùng cái giọng êm ái tê tê ấy.

Tô Dữu Nịnh quay đầu không để ý tới anh.

Cậu chủ dương dương đắc ý nói: "Anh thấy em đỏ mặt rồi."

Cô chột dạ phủ nhận: "Không có."

"Có."

"Không…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!