Tô Dữu Nịnh chọc chọc mu bàn tay Trần Gia Tụng: "Chúng ta cũng đi thôi."
Cậu chủ chậm chạp đáp: "Ồ."
Chưa đi được mấy bước, cô cúi đầu: "Nhẹ nhẹ thôi, anh bóp nát kem của em mất…"
Không biết anh đang ngẩn ngơ cái gì, chiếc cốc giấy trong tay anh bắt đầu biến dạng.
Tô Dữu Nịnh gỡ ngón tay anh ra, cứu lấy ly kem tội nghiệp, lầm bầm: "Vị hạt dẻ cười này em xếp hàng lâu lắm đấy."
Trần Gia Tụng hoàn hồn: "Để anh xếp hàng mua lại cho em."
Cô khẽ nói khỏi cần, rồi không nhịn được l**m một cái phần kem tươi sắp chảy trên mặt, giọng lập tức vui vẻ: "Ngon quá nè, hay là anh vẫn đi xếp hàng lại đi…"
"Ngon cũng không được ăn nhiều." Trần Gia Tụng đổi mặt rất nhanh, "Đồ lạnh phải bớt ăn."
"…"
Về lại phòng riêng, Tô Dữu Nịnh thấy món được bưng lên dần, bèn hỏi anh: "Chị Bảo Ngôn sắp tới chưa?"
Suýt nữa quên.
Trần Gia Tụng lấy điện thoại, khung chat dừng ở mấy phút trước.
Anh nhắn với Hứa Thính Ngôn: [Chút nữa em qua đón.]
Bên kia trả lời: [Được rồi, giờ chị dậy đây.]
Lỡ lời rồi, giờ anh hơi hối hận.
Anh muốn ăn riêng với Tô Dữu Nịnh hơn.
Trần Gia Tụng thăm dò nhắn tiếp: [Dậy chưa.]
Hứa Thính Ngôn đáp rất nhanh: [Sắp.]
[0621: Khoan đừng dậy.]
[Lắng nghe ánh trăng: ?]
[0621: Vẫn là tối gặp nhé.]
[Lắng nghe ánh trăng: Lý do? 🔪🔪🔪]
Trần Gia Tụng ngẩng khỏi màn hình, Tô Dữu Nịnh đang nhìn anh với đôi mắt long lanh: "Sắp tới chưa?"
Anh bịa ngay: "Chị ấy không đói, không ăn."
"Sao được."
Thấy cô lo lắng, Trần Gia Tụng lại đổi giọng: "Chị ấy ăn ở nhà, tối sẽ gặp bọn mình."
Sợ Hứa Thính Ngôn nhắn cho cô điều bất lợi với mình, Trần Gia Tụng vội bấm chuyển tiền trong khung chat, nhập số tiền 9.999.
Lại ghi chú chuyển khoản: Chúc chị và Giang Từ Nguyệt.
Đại tiểu thư được dỗ ngay, bấm nhận, trả lời: [Em trai có lòng quá ❤️]
Đặt điện thoại xuống, phục vụ bưng gan ngỗng áp chảo lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!