Hôm sau, sau khi hoàn thành ca phẫu thuật cắt bỏ bóng khí phổi cuối cùng, Hứa Đông Hạ bước ra khỏi phòng mổ thì mặt trời đã gần lặn. Cả bầu trời như được nhuộm đỏ rực bởi ánh lửa, ánh hoàng hôn lan tỏa khắp nơi, cả thành phố Đồng Thành ngập trong sắc vàng dịu nhẹ.
Vừa về đến văn phòng, một cô y tá trẻ đã gõ cửa bước vào, trong tay ôm một chiếc hộp rất to.
"Bác sĩ Hứa, có bưu phẩm gửi cho chị."
Cô y tá đặt chiếc hộp lên bàn làm việc, đôi mắt lấp lánh vẻ ngưỡng mộ, tò mò hỏi: "Hộp to thế này, bên trong là hoa hồng à? Là bạn trai gửi đến sao?"
Đông Hạ liếc nhìn chiếc hộp được đóng gói tinh tế trên bàn, đoán chắc là váy dạ hội do Quách Uyển Như gửi tới.
Cô cởi áo blouse trắng, gương mặt nghiêm túc nhưng lại buông một câu đùa: "Nếu là bạn trai gửi thì chắc bên trong là b.o. m ấy."
Cô y tá giật mình, nụ cười cứng lại, mặt thoáng biến sắc, nũng nịu nói: "Bác sĩ Hứa, chị đừng đùa như thế chứ."
Cô nàng cũng biết điều, không hỏi thêm nữa, nói vài câu xã giao rồi rời đi.
Văn phòng lại trở về vẻ tĩnh lặng vốn có.
Gần đến giờ tan ca, sau khi viết xong báo cáo công việc, Đông Hạ mới mở hộp ra. Bên trong là một chiếc váy dạ hội màu tím nhạt, thêu hoa và có chi tiết xuyên thấu rất tinh xảo, kèm theo đó là một đôi giày cao gót mũi nhọn, dây quai thanh mảnh.
Cô chỉ liếc sơ qua rồi đậy nắp lại.
Nghĩ đến việc tối nay có thể sẽ chạm mặt Lục Hà tại tiệc cưới, trong lòng cô bỗng dâng lên một cảm giác kỳ lạ.
Cảm giác ấy không rõ ràng, nhưng lại mãnh liệt đến mức như âm thầm lan khắp lồng ngực, ăn mòn từng tấc tim gan. Chỉ mới nghĩ đến thôi, cả người đã thấy khó chịu.
Bảy giờ tối, đèn đuốc rực rỡ, ánh trăng dịu dàng như nước.
Từng chiếc xe sang màu đen lần lượt dừng lại trước cửa khách sạn hạng sang Lãng Cảnh.
Khách mời đến dự tiệc cưới ai nấy đều ăn mặc lộng lẫy.
Buổi chiều, Hình Tinh đã đến từ sớm để chuẩn bị. Đông Hạ tan ca xong mới lái xe từ bệnh viện đến.
Cô đỗ xe ở một góc khuất, vừa bước xuống xe thì phía sau có người gọi tên cô.
Là Thẩm Nhất Hàng.
Cậu ta cũng đến dự tiệc cưới, trên người mặc âu phục chỉnh tề, dáng vẻ nho nhã, khuôn mặt điển trai.
Đông Hạ đóng cửa xe, đứng tại chỗ, chờ cậu đến gần, khẽ cười: "Không nhìn ra đấy, anh Thẩm mặc âu phục vào trông giống… "tra nam giả danh tri thức" thật đấy."
"…"
Thẩm Nhất Hàng vốn giữ vẻ nghiêm túc, nhưng nghe thấy cụm từ "tra nam giả danh tri thức" thì suýt vấp chân, suýt chút nữa không giữ nổi hình tượng.
Cậu khẽ ho một tiếng, như cười mà không: "Bác sĩ Hứa vẫn hài hước như ngày nào."
Nói rồi, cậu ta khẽ nhướng mày, ánh mắt lướt qua người phụ nữ trước mặt một lượt.
Kinh diễm.
Ấn tượng đầu tiên khi nhìn thấy cô của Thẩm Nhất Hàng, chính là hai từ ấy.
Hôm nay cô trang điểm nhẹ, gương mặt tinh xảo. Làn da cô trắng mịn như ngọc, dáng người cao ráo thanh thoát, chiếc váy dạ hội màu tím nhạt dài đến mắt cá chân tôn lên từng đường cong hoàn hảo của cơ thể.
Khi cô mỉm cười khẽ, đuôi mắt như được nhuộm một tầng sóng sánh mê hoặc, gợi nên một đường cong quyến rũ.
Cô lúc này đầy vẻ yêu kiều, phong tình, hoàn toàn khác biệt với hình ảnh bác sĩ Hứa nghiêm túc, lạnh nhạt trong chiếc áo blouse trắng thường ngày.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!