Chương 8: (Vô Đề)

Điện thoại ngắt.

5 phút 18 giây, màn hình hiển thị thời lượng cuộc gọi.

Không lâu sau, dịch vụ phòng của khách sạn mang bữa sáng lên, những món ăn tinh xảo bày đầy bàn, Ôn Tuế Sưởng ngồi xuống cầm dao dĩa, nhưng không có chút khẩu vị nào.

"Anh nói đúng, là em đã nghĩ anh quá tốt."

Nhớ lại cuộc điện thoại vừa nãy, Ôn Tuế Sưởng không hiểu sao, lòng anh chợt run lên, một cảm giác lạ lùng dâng trào.

Cảm giác lạ lùng này kéo dài cho đến buổi tiệc tối.

Tiếng violin du dương, áo quần lộng lẫy, không khí tràn ngập mùi nước hoa cao cấp, tiếng ly champagne va vào nhau tạo nên âm thanh vui tai, đây là một biệt thự riêng ở khu nhà giàu Manhattan, nội thất, những bức tranh hậu hiện đại trên tường đều thể hiện sự tinh tế.

Chủ nhân biệt thự, ông Mateo, là một người Mỹ gốc Hoa, là một nhà buôn đồ cổ và nhà sưu tập nổi tiếng ở New York, Ôn Tuế Sưởng cầm ly champagne mỉm cười tiến lên chào hỏi.

Mateo nhiệt tình đáp lại: "Felix, lần trước chia tay ở Hồng Kông đã mấy năm rồi, bố cậu vẫn khỏe chứ?"

Ôn Tuế Sưởng gật đầu: "Cảm ơn sự quan tâm của ông, bố tôi vẫn khỏe."

"Tối nay đồ ăn có hợp khẩu vị không, nói đến đây, tôi còn cất giữ vài chai rượu ngon chờ chia sẻ với anh, anh có hứng thú nếm thử không?"

Ôn Tuế Sưởng đã hơi say, vội vàng từ chối: "Lần sau đi, ngày mai còn có việc, không nên uống quá nhiều."

Mateo không ép buộc, vỗ vai anh: "Thật là trẻ tuổi tài cao, nghe Kính Trạch nói công ty cậu sắp niêm yết rồi, hôm qua tôi cầm tạp chí tài chính số mới nhất, không ngờ nhân vật trang bìa nhìn quen thuộc như vậy, tôi đoán bố cậu bây giờ chắc hẳn rất tự hào về cậu."

Ôn Tuế Sưởng chỉ cười, không nói gì.

Mateo lập tức hiểu ra, cụng ly với anh: "Có lẽ ông ấy chỉ muốn anh ít đi đường vòng, ông ấy có những cân nhắc của riêng mình."

"Đó chỉ là "đường vòng" do ông ấy định nghĩa."

Ánh mắt ngưỡng mộ xuất hiện trong mắt Mateo, đột nhiên ông cười ranh mãnh, ánh mắt lướt qua những người xung quanh nhìn về phía sau: "Felix, tôi đoán tối nay cậu sẽ có một cuộc gặp gỡ tuyệt vời, cậu có muốn cá cược với tôi không?"

Ôn Tuế Sưởng nghi hoặc: "Cái gì?"

"Có một quý cô xinh đẹp ở đằng kia nãy giờ vẫn luôn nhìn cậu, tôi nhớ cô ấy là con gái út của giám đốc New York Meridian," Mateo cười mờ ám, "Có cần tôi giới thiệu hai người làm quen không?"

Ôn Tuế Sưởng không nhìn theo ánh mắt, lịch sự từ chối: "Xem ra không thể đáp ứng lời cá cược của ông rồi, tôi đã kết hôn rồi."

Mateo ngạc nhiên, trong mắt có vài phần khó tin.

Tạ Kính Trạch lúc này vừa đi tới, tay phải đặt lên vai Ôn Tuế Sưởng, cười hì hì nói: "Cậu, cháu có thể làm chứng, cậu ấy thực sự đã kết hôn rồi, cậu ấy đã đeo nhẫn cưới ba năm rồi."

Mateo lúc này mới nhìn thấy nhẫn cưới trên ngón tay Ôn Tuế Sưởng, chợt hiểu ra: "Xem ra tối nay có không ít quý cô xinh đẹp sẽ đau lòng rồi, vậy sao không cùng vợ cậu đến?"

Khuôn mặt Trình Nhan xuất hiện trong đầu, khóe mắt Ôn Tuế Sưởng giật giật, cảm giác lạ lùng đó lại dâng trào, như thể lồng ngực đột nhiên bị ai đó siết chặt.

"Cô ấy không thích những dịp như thế này."

Tạ Kính Trạch đưa ly rượu cho người phục vụ đi ngang qua: "Cậu, đừng nói cậu, cháu ở trong nước cũng chưa gặp mấy lần."

"Lần sau khi ông về nước, nếu có cơ hội tôi sẽ sắp xếp."

"Vậy thì cứ quyết định như vậy đi," lúc này có khách đến chào hỏi, Mateo giơ ly rượu ra hiệu: "Felix, tôi xin phép một lát."

"Được."

Sau khi Mateo rời đi, Tạ Kính Trạch đi ra ban công tầng hai hóng gió, Ôn Tuế Sưởng đang tựa vào lan can, bên tay phải đặt một ly champagne uống dở.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!