Chương 48: (Vô Đề)

Hóa ra khi con người nhận được một bất ngờ cực lớn, sẽ có một khoảnh khắc hoàn toàn ngỡ ngàng, sau đó mới là niềm vui sướng không thể kiềm chế.

Cách đó không xa, Trâu Nhược Lan đang cúi người cho bồ câu ăn, tua rua trên khăn choàng suýt chút nữa chạm đất, cô đi tới giúp bà chỉnh lại khăn, rồi nói: "Mẹ, con thấy trong người hơi khó chịu, muốn về khách sạn nghỉ ngơi trước."

"Không khỏe ở đâu? Có cần gọi bác sĩ tới xem không." Trâu Nhược Lan dừng động tác tay, quan tâm nhìn cô, sau đó ra hiệu cho quản gia đi mời bác sĩ.

"Dạ thôi không cần đâu, thực ra cũng không có gì đáng ngại, chắc do tối qua con ngủ không ngon, chỉ là hơi chóng mặt thôi."

"Vậy để Tuế Sưởng đưa con về nghỉ ngơi nhé."

Ôn Tuế Sưởng cũng có ý này, đưa chiếc áo khoác trên tay cho quản gia bên cạnh: "Để tôi đi lái xe qua đây."

Mí mắt Trình Nhan giật giật, ngăn anh lại: "Không cần phiền phức vậy đâu, tôi bắt taxi về là được. Anh ở đây bầu bạn với bố mẹ đi."

Có lẽ cảm thấy kỳ lạ, Trâu Nhược Lan bật cười: "Cái con bé này sao lại căng thẳng thế, khách sạn cách đây không xa, cứ để Tuế Sưởng đưa con về đi."

Trình Nhan nhíu mày, đành tạm thời nhận lời.

"Không khỏe ở đâu?" Vừa đóng cửa xe, Ôn Tuế Sưởng đã đưa tay định chạm vào trán cô, "Nếu không muốn gặp bác sĩ, vậy tôi ở khách sạn bầu bạn với em."

"Không cần đâu."

Trình Nhan né tránh bàn tay của anh, lại xem trên bản đồ khoảng cách từ khách sạn đến sân bay Auckland.

Bản đồ hiển thị, hoàn toàn là hướng ngược lại.

Xe vừa lăn bánh vào trục đường chính, cô liền quay sang nói với Ôn Tuế Sưởng: "Anh cho tôi xuống ở ngã tư phía trước là được rồi."

Ôn Tuế Sưởng coi như không nghe thấy, xoay vô lăng.

"Anh thực sự không cần đưa tôi về đâu." Cô nhấn mạnh lần nữa.

Ôn Tuế Sưởng vẫn cứng đầu không nghe, chắc anh tưởng cô đang khách sáo với mình.

Thấy hướng đi càng lúc càng xa sân bay, Trình Nhan hạ quyết tâm, đành cắn răng nói: "Thực ra là bạn trai tôi đến tìm tôi, tôi phải đi đón anh ấy."

Giây tiếp theo, lốp xe ma sát với mặt đất phát ra tiếng rít chói tai, dây an toàn siết chặt vào vai, ép lên chiếc áo sơ mi những nếp nhăn sâu hoắm.

Trong xe tức khắc rơi vào tĩnh lặng chết chóc, đến cả tiếng thở phập phồng cũng rõ mồn một.

Chiếc xe dừng lại đột ngột bên lề đường, những đốt ngón tay siết chặt vô lăng trên ghế lái trắng bệch ra, Trình Nhan đang định mở lời, một lúc sau, cô nghe thấy một tiếng "tạch".

Là tiếng khóa cửa xe mở ra.

"Cảm ơn anh."

Cô do dự một lát, khách sáo cảm ơn.

Băng qua lối đi bộ, Trình Nhan đi sang phía đối diện đường, tùy ý vẫy một chiếc taxi bên đường.

Cảm xúc vui sướng đã làm tan biến tất cả, cô không để ý rằng chiếc xe việt dã màu đen ở phía đối diện đường kể từ khi cô xuống xe vẫn chưa hề nhúc nhích.

Ngồi trong taxi, cô đếm ngược từng phút từng giây, tâm trạng cấp thiết nhưng đầy mong đợi khi muốn gặp một người như vậy, đã lâu lắm rồi cô không được cảm nhận.

Mở cửa sổ xe, làn gió thổi vào mặt cũng trở nên ngọt ngào, những đám mây lớn như kẹo bông khổng lồ xếp chồng lên nhau nơi chân trời.

Mọi thứ đều tốt đẹp đến mức không chân thực, nếu đây là một giấc mơ cô tưởng tượng ra, vậy cô hy vọng giấc mơ này có thể kéo dài thêm một chút nữa.

Taxi dừng ở cổng chính sân bay, Trình Nhan vội vàng trả tiền xe, đến cả tiền lẻ cũng không kịp lấy đã đẩy cửa bước ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!