Chương 46: (Vô Đề)

Thật kỳ lạ, ngày hôm sau, Trình Nhan phát hiện Trình Sóc cũng bắt đầu bận rộn.

Điện thoại gọi đến hết cái này đến cái khác, trong vòng một tiếng đồng hồ, tiếng chuông vang lên liên tiếp 3 lần.

Không biết nội dung trong điện thoại là gì, nhưng trên gương mặt vốn luôn bất cần đời của Trình Sóc, biểu cảm lại nghiêm túc và tập trung lạ thường, đôi mày hạ thấp, đường xương hàm căng cứng.

"Có chuyện gì xảy ra sao anh?" Cô hỏi.

"Không có gì, điện thoại quấy rối thôi." Thấy cô đi tới, Trình Sóc lập tức cúp máy, tỏ vẻ bình thản nói, "Em đi chơi với Tư Gia đi, không có việc gì quan trọng đâu."

"Ồ."

Dù thấy có chút kỳ quặc nhưng Trình Nhan không nghĩ ngợi nhiều, phong cảnh tươi đẹp của Wanaka đã sớm khiến cô quẳng chuyện này ra sau đầu.

Mãi đến buổi chiều, nhóm chat cắm trại đột nhiên trở nên náo nhiệt.

Rời khỏi trang trại hoa oải hương, Trình Nhan cầm điện thoại lên xem, trong nhóm đã có hơn 50 tin nhắn mới.

Hai mươi phút trước, Kiều Mộc chia sẻ một bài viết từ tài khoản công khai vào nhóm, tiêu đề là: 《Rơi khỏi thần đàn! "Ánh sáng quốc nội" hóa ra là tác phẩm đạo nhái?》.

Mộc Mộc Kiều: [Hôm qua, tôi còn chơi đến tận 3 giờ sáng, kết quả lại bị đâm sau lưng thế này??]

Kha Kha: [Sao hôm nay mấy nhóm chat đều đang chia sẻ bài này vậy nhỉ?]

LiLi chan: [Tôi mới thấy nó lên hot search rồi, có bằng chứng xác thực chưa? Đừng mà, tôi vừa mới nạp tiền vào xong.]

Eric: [Để tôi đi hỏi đồng nghiệp cũ xem sao, hình như cậu ấy vừa nhảy việc sang Cung Vực.]

……

Tin nhắn trong nhóm vẫn đang nhảy liên tục, Trình Nhan vẫn chưa nhận thức được điều gì, cho đến khi cô nhấn vào bài viết đó, ngón tay đang lướt màn hình bỗng khựng lại.

Trò chơi bị tố đạo nhái này, hóa ra chính là "Season Frozen" của Cung Vực.

Cô đột nhiên hiểu ra sự bất thường ngày hôm nay của Trình Sóc là vì đâu.

Chưa đọc hết bài viết cô đã thoát khỏi trang, trả lời trong nhóm.

[Tin tức này chắc chắn là giả.]

Cô rất hiểu tính cách của Trình Sóc, tuy tính tình anh tệ hại nhưng luôn tệ một cách thẳng thắn, xấu xa không thèm che giấu. Một người ngạo mạn và trọng sĩ diện như anh, dù Cung Vực có đứt gãy chuỗi vốn hay đứng trên bờ vực phá sản, anh cũng không bao giờ đi đạo nhái trò chơi của người khác.

Tin nhắn trong nhóm vẫn tiếp tục cuộn lên, cô không xem kỹ nữa mà cầm điện thoại đi tìm Trình Sóc.

Điện thoại của anh đã tắt máy, cô cũng không biết anh đã đi đâu, chỉ trong nháy mắt anh đã biến mất tăm.

Cô không có manh mối, chỉ đành đi tìm người khắp các con phố.

Giữa đường, cô gặp Ôn Tuế Sưởng vừa đỗ xe xong, chắc là anh vừa đưa Trâu Nhược Lan về khách sạn.

"Đang tìm gì vậy?" Anh hỏi.

Trình Nhan sốt ruột: "Anh có thấy Trình Sóc không?"

Nghe thấy tên người đó, Ôn Tuế Sưởng nhíu mày.

"Không thấy, tìm anh ta có việc gì sao?"

Trình Nhan quay người đi luôn, không giải thích nhiều với anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!