Chín giờ sáng, Trình Nhan tay bưng ly Americano đá, bước ra khỏi tiệm cà phê.
Có lẽ do lạ chỗ, đêm qua cô ngủ không ngon giấc, mãi đến tầm 1 giờ sáng mới chợp mắt được.
Thực sự quá buồn ngủ, việc đầu tiên sau khi ăn sáng xong là cô ghé tiệm cà phê dưới lầu mua một ly Americano đá để tỉnh táo.
Xe của Ôn Tuế Sưởng đang đỗ bên lề đường, cô mở cửa xe, ngồi vào ghế phụ, sau đó đặt ly cà phê lên khay để cốc, vừa quay đầu lại thì phát hiện Ôn Tuế Sưởng đang nhìn mình.
Cô chậm chạp phản ứng lại, hình như mình đã quên mua cho anh một ly.
Cô giả vờ như không biết gì, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Chỉ là ánh mắt của Ôn Tuế Sưởng vẫn luôn không rời khỏi người cô, Trình Nhan ngượng đến mức gò má nóng bừng.
"Anh muốn uống thì có thể tự đi mua."
"Trình Sóc tối qua đi tìm em à?"
Cả hai cùng lúc lên tiếng.
Trình Nhan ngẩn người, trả lời câu hỏi của anh: "Đúng, anh ấy dạy tôi chơi game."
Ôn Tuế Sưởng nhíu mày: "Anh ta thì dạy được em cái gì?"
"Anh ấy chơi game giỏi lắm đấy." Trình Nhan vô thức phản bác.
Đây là suy nghĩ chân thật nhất trong lòng cô, thực tế đúng là như vậy, Trình Sóc năm đó đạt đến trình độ được tuyển vào đội thanh thiếu niên, chỉ là anh có quá nhiều con đường để lựa chọn, không việc gì phải chọn con đường vất vả và mù mịt tương lai nhất.
"Em thích chơi game từ khi nào vậy?"
"Gần đây."
"Trò gì?" Anh hỏi.
Trình Nhan khựng lại một lát, vẫn nói ra suy nghĩ lúc này: "Thực ra giữa chúng ta có thể không cần trò chuyện đâu."
Không cần phải cố tìm chuyện để nói.
Huống chi hiện tại không có người ngoài ở đây.
Ôn Tuế Sưởng phớt lờ lời cô: "Trình Sóc không phải hạng người tốt lành gì."
Trình Nhan nhíu mày, quay sang nhìn anh.
Trong ấn tượng của cô, Ôn Tuế Sưởng là một người khá ôn hòa, anh hiếm khi đưa ra những đánh giá cực đoan về người khác như vậy.
"Anh ấy là anh trai tôi, dù thế nào đi nữa, anh nói năng cũng nên chú ý một chút."
"Cần tôi nhắc nhở em không? Giữa hai người không có quan hệ huyết thống." Thần sắc Ôn Tuế Sưởng không vui, nói với cô: "Thắt dây an toàn vào."
Trình Nhan vừa cài xong dây an toàn, cửa xe phía sau bỗng nhiên bị mở ra ——
Trình Sóc cúi người chui vào trong xe, dưới cái nhìn của cô, anh ngả người ra sau dựa vào ghế da, tư thế thoải mái như thể đây là chỗ ngồi riêng của mình.
Hôm nay anh mặc chiếc áo sơ mi cổ chữ V màu be rộng rãi, trước ngực đeo một sợi dây chuyền đá Zircon đen, kính râm cài trên áo, xem ra hôm nay anh đi theo phong cách nghỉ dưỡng thoải mái.
"Sao anh lại ở đây?"
Trình Nhan thắc mắc, chẳng phải anh nên xuất phát từ sớm rồi sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!