Không khí ngưng đọng trong nháy mắt, sống lưng Trình Nhan cứng đờ, đứng ngây ra tại chỗ, bàn tay với những khớp xương rõ ràng đó đang vòng qua eo cô, cách một lớp áo vẫn có thể cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng từ đầu ngón tay, mùi nước hoa trầm lạnh trên người anh bao vây lấy cô hoàn toàn.
Dựa sát như thế, cô dường như có thể nghe thấy tiếng tim đập vang vọng trong lồng ngực anh.
Trình Nhan bỗng thấy sống mũi hơi cay.
Cô đã từng nghĩ vô số lần, giả sử, cô nói là giả sử vào ngày giao thừa đó, ngay giây đầu tiên gặp mặt, anh có thể cho cô một cái ôm thế này, có lẽ cô còn có thể nhẫn nhịn thêm một năm, hai năm, thậm chí là cả đời.
Nhưng bây giờ, cái ôm này đã không còn bất kỳ ý nghĩa nào nữa.
"Mấy ngày nay, có nhớ tôi không?" Giọng Ôn Tuế Sưởng khàn khàn, mang theo một sự quyến luyến khó kiềm chế.
Trình Nhan ngỡ ngàng.
Ánh mắt anh nhìn cô sâu thẳm và tập trung hơn bất cứ lần nào trước đây, trong phút chốc, cứ ngỡ như anh thực sự yêu cô.
"Ngồi máy bay lâu như vậy, có mệt không?" Trong ngữ khí của anh có sự quan tâm rõ rệt, anh lại xoa đầu cô, "Lát nữa về khách sạn nghỉ ngơi một chút trước, nhé?"
Trình Nhan vẫn chưa hoàn toàn thích ứng được với mọi chuyện đang diễn ra trước mắt, cho đến khi dư quang nơi khóe mắt nhìn thấy biểu cảm hài lòng của Trâu Nhược Lan, cô cuối cùng cũng hiểu ra đây cũng là một phần của màn kịch.
"Ừm, được." Cô ngây người đáp.
Vẻ lo lắng cuối cùng cũng tan biến khỏi mắt Trâu Nhược Lan, bà nhìn về phía con gái mình: "Tuế Sưởng công việc bận rộn như vậy, mà còn bay từ New York về trước hai ngày để sắp xếp lịch trình, trước khi đi còn đặc biệt dặn dò mẹ, không cho mẹ nói với con đấy."
Mỗi một chữ trong đoạn hội thoại này đều khiến cô cảm thấy xa lạ, Trình Nhan nhíu mày, nhìn sang Ôn Tuế Sưởng.
Rốt cuộc anh đang làm cái gì vậy?
Ngay cả Trình Kế Huy cũng hiếm khi khen ngợi: "Tuế Sưởng có tâm rồi, công ty vừa niêm yết, đang lúc bận rộn nhất mà còn đến trước sắp xếp. Bố nghe lão Triệu nói, con đã hủy bỏ cuộc đàm phán sáp nhập vào tuần tới."
Ôn Tuế Sưởng cong môi mỉm cười: "Công việc tuy quan trọng, nhưng cũng không thể chỉ lo mỗi công việc, con muốn sau này có thời gian ở bên gia đình nhiều hơn."
Nói xạo.
Trình Sóc cười lạnh một tiếng, ánh mắt nhìn Ôn Tuế Sưởng càng thêm lạnh lẽo.
Trong miệng người này có câu nào là thật không?
Bước ra khỏi sân bay, bên ngoài đỗ ba chiếc xe, một chiếc Lincoln và hai chiếc xe việt dã.
Trình Kế Huy, Trâu Nhược Lan cùng quản gia và những người khác đi chung một chiếc, Trình Sóc thì đi tiên phong lên chiếc xe việt dã màu đen phía trước, anh sa sầm mặt, nói với Trình Nhan: "Em ngồi cùng tôi, tôi có chuyện muốn nói với em."
Ôn Tuế Sưởng rủ mắt nhìn cô, không nói gì.
"Chị Thấm Đình, mọi người ngồi xe của anh trai đi," Trình Nhan từ chối lời đề nghị của anh, nhìn về phía chiếc xe việt dã còn lại, "Em ngồi phía sau."
Trâu Thấm Đình rõ ràng đã hiểu lầm, nhìn cô với ánh mắt đầy ẩn ý: "Chị hiểu mà, hai đứa muốn thế giới hai người chứ gì, chẳng phải người ta vẫn nói tiểu biệt thắng tân hôn sao, lúc này chắc đang ngọt ngào lắm đây……"
Trình Nhan muốn phủ nhận, nhưng lại không biết phải giải thích thế nào, thực tế là, đại não cô hiện giờ đang rối thành một nùi, hoàn toàn không cách nào suy nghĩ được.
Ôn Tuế Sưởng đã nắm lấy tay cô.
"Đi thôi."
"Trình Nhan!!"
Cô vừa rời đi, liền nghe thấy tiếng hét đầy tức tối của Trình Sóc phía sau, anh dùng hai tay đập mạnh lên vô lăng, tiếng còi xe phát ra những âm thanh chói tai.
Quay đầu lại, đôi mắt đó đang nhìn chằm chằm vào cô như chim ưng.Xe chạy trên đường quốc lộ, tháng Năm ở New Zealand đang là mùa thu, thời tiết mát mẻ, cửa sổ xe hạ xuống, trong không khí có thể ngửi thấy mùi cỏ cây thanh khiết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!