Đầu dây bên kia Ôn Tuế Sưởng khựng lại một lát, như thể không tin nổi vào những gì mình vừa nghe thấy.
"Cái gì?"
"Cho tôi mượn ít tiền." Trình Nhan bấm bụng, thấp giọng lặp lại.
Cứ ngỡ Ôn Tuế Sưởng sẽ mỉa mai mình một trận, không ngờ giọng anh lập tức căng thẳng, cứng nhắc đến mức từng chữ đều lạc cả nhịp.
"Hiện tại em đang ở đâu? Bên cạnh có người không?"
"Trình Nhan," Anh hiếm khi gọi tên cô một cách nghiêm túc như thế, ngay cả nhịp thở cũng trở nên dồn dập,
"Bây giờ em có an toàn không?"
Thông qua giọng nói, cô có thể tưởng tượng được vẻ mặt nghiêm nghị của Ôn Tuế Sưởng ở đầu dây bên kia, anh dường như tưởng cô đã xảy ra chuyện gì.
Trình Nhan vội vàng đính chính: "Anh hiểu lầm rồi, hiện tại tôi rất an toàn."
"Em chắc chứ?"
"Chắc chắn."
Ôn Tuế Sưởng thở phào nhẹ nhõm: "Được, em cần bao nhiêu, bây giờ tôi bảo Dương Chiêu chuyển qua cho em."
Trình Nhan nhìn về phía Chu Tự Hành, do dự một lát, khi mở lời giọng điệu có chút ngập ngừng: "Hai nghìn, anh cho tôi mượn 2000 tệ là được rồi."
Thời gian còn lại hai phút cuối cùng, cô chỉ cần cao hơn số tiền của Kha Triết Minh một chút là được.
"…… Bao nhiêu?" Ôn Tuế Sưởng đại khái chưa từng dự tính đến con số này, trong giọng nói chỉ còn lại sự kinh ngạc, "Hai nghìn?"
"Đúng vậy."
Nói xong, cô liền cúp điện thoại, không cho anh cơ hội hỏi han nguyên do.
Cô thậm chí còn quên mất cuộc điện thoại này là do Ôn Tuế Sưởng gọi tới cho mình, mãi đến khi cúp máy, cô vẫn không biết ý định thực sự của Ôn Tuế Sưởng khi tìm cô là gì.
Bình đồng hồ cát sắp đếm ngược xong, nhưng điện thoại của Trình Nhan vẫn không có động tĩnh gì.
Chỉ là 2000 tệ, lẽ nào anh cũng không bằng lòng cho cô mượn sao?
Đối với anh, đó chẳng qua chỉ là tiền boa anh thường tùy tiện thưởng cho người khác.
Hai phút đó khiến cô chờ đợi đến đỏ cả mắt vì sốt ruột, cô nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại không rời mắt, lòng bàn tay rịn đầy mồ hôi.
Cuối cùng, một tiếng "ting", cô nhận được tin nhắn từ phía ngân hàng gửi tới.
Trình Nhan lúc này mới thở phào một hơi, vội vàng liếc mắt nhìn qua, rồi chụp màn hình tin nhắn gửi vào trong nhóm.
"Người bạn này của cô đối xử với cô tốt thật đấy, chẳng lôi thôi chút nào, lập tức chuyển tiền qua ngay."
"Xong rồi, Eric có thể đi pha mù tạt với xì dầu được rồi đấy."
"Đợi đã, số tiền không đúng," Kha Triết Minh phát hiện ra vấn đề, quay đầu nhìn Trình Nhan, "Cái này hình như không phải 2000 tệ, phía sau còn thừa hai chữ số 0 nữa."
"Cái gì cơ?"
Đầu óc như bị đình trệ, Trình Nhan không thể tin nổi mở điện thoại lên xác nhận.
Phía sau có năm chữ số không, vậy nên đây là… 20 vạn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!