Chương 29: (Vô Đề)

Good EnoughTạ Kính Trạch tối nay hiếm khi rảnh rỗi, đến dự hẹn với một người bạn cũ.

Kể từ khi về nước, anh luôn bận rộn chuẩn bị cho triển lãm, bận tối mày tối mặt, mấy ngày cuối tuần đều ở lì trong phòng tranh, gần như không có thời gian riêng cho mình.

Trước đây anh là người không tán thành nhất cách làm việc của Ôn Tuế Sưởng, theo anh, công việc nên nhường bước cho cuộc sống, nhưng bây giờ anh cũng sắp bị đồng hóa thành người như vậy.

Anh vừa đến cửa Nine Club, Tần Khâm đã ra đón anh từ sớm.

"Đến đúng lúc lắm, bên trong đang náo nhiệt lắm, đang mở party." Giữa ngón tay Tần Khâm còn kẹp điếu xì gà, nhả khói mơ màng, vẫn là cái vẻ công tử bột lông bông như trước đây.

Hai người vừa đi vừa nói, vừa bước vào cửa, Tạ Kính Trạch đã ngửi thấy trong không khí mùi rượu lẫn lộn với mùi nước hoa, đám đông nhún nhảy, mặt đất rắc đầy bột vàng, đèn neon xoay chuyển trên mặt mỗi người, giữa khán đài có người đang cầm sâm panh xịt khắp nơi, gây ra những tiếng hét chói tai không dứt.

Đúng là náo nhiệt kiểu say đắm trong tiền tài.

Thời gian ở phòng tranh, hiếm khi thấy cảnh tượng như thế này.

Tạ Kính Trạch dựa vào quầy bar, châm một điếu thuốc.

"Tối nay ai lập kèo thế?"

"Vị kia của Trình gia."

Tạ Kính Trạch nhướn mày: "Trình Sóc?"

"Ừm."

"Nghe nói cậu ta mở công ty game, phát triển cũng khá tốt."

Tần Khâm uống một ngụm Whisky, giọng điệu hơi chua chát: "Cũng chỉ thế thôi, đầu cơ trục lợi thôi mà, không biết chừng lúc nào thì ngã đau một vố, so với công ty của Tuế Sưởng thì không thể nào bì được."

Tạ Kính Trạch trêu chọc: "Sao nào, cậu thấy chướng mắt à."

Tần Khâm lắc lắc đá viên trong ly rượu: "Cũng không hẳn."

Nếu không tối nay anh ta cũng chẳng đến đây.

Chỉ là hồi đi học, người này chỗ nào cũng đè đầu cưỡi cổ anh ta một bậc, tính cách Trình Sóc quá ngông cuồng, nói năng không chừa đường lui cho người khác, làm người làm việc đều không màng sống chết của ai, đặc biệt là bây giờ còn luôn bị người nhà đem ra để giáo huấn anh ta, trong lòng anh ta có chút không thoải mái mà thôi.

Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến ngay, đang nói thì Trình Sóc dường như nhìn thấy họ, Tần Khâm lập tức thu lại vẻ mặt bất mãn lúc nãy, vẫy vẫy tay với anh ta.

Trình Sóc nhanh chóng kết thúc cuộc trò chuyện với bạn bè, cầm ly rượu đi về phía này, hôm nay anh ăn mặc thoải mái tùy ý nhưng lại toát lên vẻ quý phái, cả cây Ralph Lauren, rất có phong thái.

Anh chạm ly với Tạ Kính Trạch: "Vừa về nước à?"

"Được một thời gian rồi," ly rượu chạm nhau, Tạ Kính Trạch gật đầu ra hiệu, "Về từ tháng trước."

Tần Khâm trêu ghẹo: "Cậu ấy à, giờ thành người bận rộn rồi, tôi cũng phải hẹn ba lần cậu ấy mới chịu ra đấy."

Tạ Kính Trạch: "Cậu toàn chọn lúc tôi bận nhất."

"Cũng đúng, lúc không bận đều ở bên Tuế Sưởng, làm sao mà nhớ đến tôi được," Tần Khâm lắc đầu, ngay sau đó chuyển chủ đề, "Nhắc mới nhớ, tôi cũng lâu rồi chưa gặp Tuế Sưởng, dạo này cậu ấy đang bận gì thế?"

Nhắc đến Ôn Tuế Sưởng, Tạ Kính Trạch ngượng ngùng nhấp một ngụm rượu, tiện thể liếc nhìn Trình Sóc một cái.

Mối quan hệ hiện tại thực sự rất khó xử, Tuế Sưởng và Trình Nhan vừa mới ly hôn chưa lâu, thiết nghĩ với tư cách là anh trai của Trình Nhan, Trình Sóc sẽ không muốn nghe thấy tên người này.

Quả nhiên, giây tiếp theo, Trình Sóc nhíu mày, thần sắc lạnh lẽo hơn vài phần.

Tạ Kính Trạch mập mờ đáp: "Bận việc công ty thôi, tôi cũng không rõ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!