Closer (Gần gũi)Trình Nhan đang nấu cơm trong bếp.
Con dao phay trong tay đưa lên hạ xuống, những lát ngó sen đổ rạp như quân bài domino, cô xếp chúng ngay ngắn vào một chiếc đĩa nông lòng kiểu Nhật.
Nước dùng trong nồi đất đang bốc hơi nghi ngút, cô nhấc nắp nồi nhìn lướt qua, làn nước dùng trắng đục đang sôi sùng sục, nguyên liệu nổi lên trên bề mặt, tầm khoảng nửa tiếng nữa là có thể tắt bếp.
Hôm nay cô mua khá nhiều thức ăn, bàn bếp gần như đã bày kín, cô không phải là người coi trọng hình thức, nhưng đây thực sự là một ngày đáng để chúc mừng.
Thực ra tâm trạng hiện tại của cô không được tốt cho lắm, nhưng chính vì vậy, cô mới càng phải khiến bản thân vui vẻ lên, không thể mãi chìm đắm trong bi thương để hồi tưởng quá khứ.
Cô mua những món mình thích ăn, mua mấy lon bia, cô còn xin nghỉ phép sáng mai từ sớm, vậy nên tối nay cô có thể thỏa thích làm những gì mình muốn, cho dù là uống say rồi làm loạn cũng được phép.
Trên đường ngồi taxi quay về, cô đã suy nghĩ rất nhiều.
Thực ra cô nên thấy may mắn, ít nhất cho đến tận lúc ly hôn, anh cũng không biết cô đã từng yêu anh đến nhường nào.
Xem ra kỹ năng diễn xuất của cô thực sự rất tốt, 3 năm rồi, anh vậy mà không nhận ra chút manh mối nào.
Vậy khi anh hỏi câu hỏi đó, anh hy vọng câu trả lời sẽ là gì?
Đang phân tâm, lưỡi dao hơi lệch đi, lướt qua đầu ngón tay, lưỡi dao quá sắc bén, cô còn chưa kịp phản ứng thì máu tươi đã tuôn ra xối xả, Trình Nhan đau đến hít một hơi khí lạnh, lập tức chạy ra phòng khách tìm hộp cứu thương, nhưng tìm khắp lượt đều không thấy gạc hay băng dán cầm máu.
Trước đây đều là dì Chung dọn dẹp những thứ này, cô cũng không rõ chúng đã dùng hết từ lúc nào.
Nhìn máu không ngừng chảy ra, nhỏ xuống sàn nhà dọc theo mép đầu ngón tay, trông khá là kinh hãi, cô dùng một tay thao tác trên điện thoại, đặt mua băng cá nhân và băng gạc cầm máu trên mạng.
Vì không đủ phí giao hàng tối thiểu, cô còn đặt mua thêm ít tăm bông và thuốc mỡ cho đủ đơn.
Thanh toán hoàn tất, màn hình hiển thị đặt hàng thành công, dự kiến giao hàng trong 30 phút.
Biết có gấp gáp cũng vô ích, cô đành cứ thế ngồi trên sofa đợi không.
Không ngờ đúng lúc này, chuông cửa vang lên.
Trình Nhan co ngón tay lại, mở cửa, lúc nhìn thấy Chu Tự Hành thì hơi ngẩn ra.
Hôm nay anh mặc một chiếc sơ mi vải lanh màu xanh nhạt, quần dài ống rộng phong cách Yamamoto, đúng như trang phục của một nhà văn hay họa sĩ trong tưởng tượng của cô, mái tóc không được chải chuốt tỉ mỉ như thường ngày mà rủ xuống tự nhiên bên khóe mắt.
Trên tay anh cầm mấy cuốn tạp chí "Chiều Sâu Hiện Trường", còn có hai hộp cà phê phin giấy liên danh với tạp chí.
"Gửi nhầm rồi sao?" Biểu cảm của anh đầy mịt mờ.
Sau đó mới nhìn thấy vết thương trên tay cô, anh nhíu mày, "Tay cô sao thế?"
"Không gửi nhầm đâu, đây là Tổng biên tập gửi cho anh để bày tỏ sự xin lỗi của chúng tôi, tuy rằng không đáng giá lắm——"
"Tay cô sao thế? Sao không băng bó lại?" Anh ngắt lời cô.
"Lúc nãy thái rau, tôi lỡ tay cắt vào, băng cá nhân trong nhà lại vừa khéo dùng hết, nên là…"
"Đợi tôi một lát."
Để lại câu nói đó, Chu Tự Hành liền đi xuống lầu.
Chưa đầy 1 phút sau, anh mang cả hộp thuốc lên.
Trình Nhan cảm kích đến mức không biết nói gì cho phải, trong lòng thầm nghĩ lúc nào thì nên trả cái ân tình này.
"Tôi vào trong có tiện không?" Anh thấp giọng hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!