Ngày đầu tiên đi làm lại sau Tết, Trình Nhan đã bị phó Tổng biên tập gọi vào văn phòng.
Ban đầu cô còn chưa rõ là chuyện gì, cứ ngỡ là để thảo luận về đề cương đề tài vừa nộp lên, nhưng khi đẩy cửa văn phòng ra, nhìn thấy Đại Tân Thành đang ở bên trong, cô lập tức hiểu ra ngay.
Thấy cô đi vào, Chu Mậu ra vẻ đạo mạo đẩy gọng kính, giọng điệu nghiêm khắc: "Trình Nhan, biết hôm nay gọi cô đến đây là có chuyện gì không?"
Trình Nhan không nói gì, chỉ liếc nhìn Đại Tân Thành bên cạnh, đối phương nhìn thẳng vào mắt cô một cách đầy lý lẽ, ra vẻ như mình là người bị hại.
"Hôm nay gọi cô đến đây, chủ yếu là có mấy đồng nghiệp phản ánh dạo này thái độ làm việc của cô có vấn đề, không hỗ trợ đồng nghiệp triển khai công việc, làm chậm tiến độ công tác. Hơn nữa, cô cũng đến công ty mấy năm rồi, từ trước đến nay đều làm tròn bổn phận, thành tích cũng rất nổi bật, nên tôi gọi cô đến để tìm hiểu tình hình, vừa hay Tân Thành cũng ở đây, chúng ta có vấn đề gì thì giải quyết vấn đề đó, đừng để lại mâu thuẫn gì."
Làm việc 3 năm, đây đúng là lần đầu tiên Trình Nhan nhận được lời cáo buộc như thế này.
Suốt thời gian qua, cô sống như một người vô hình, chưa bao giờ bộc lộ cảm xúc và nhu cầu của bản thân, người khác bảo cô làm gì cô liền làm nấy, ngay cả khi trên tay còn tích tụ mấy phần việc, cô cũng không biết từ chối.
Phó Tổng biên tập nói "có vấn đề thì giải quyết vấn đề", nhưng người có vấn đề thực sự là cô sao?
Cô hít một hơi thật sâu, tổ chức ngôn ngữ trong đầu: "In bảng tên, điều chỉnh thiết bị, đón khách ký tên, chạy vặt mua sắm, phỏng vấn khách mời, đó đều là những công việc tôi đã hỗ trợ đồng nghiệp hoàn thành trong ngày Gala trao giải. Từ 8 giờ sáng khi đến hội trường, tôi chưa từng dừng lại nghỉ ngơi, những việc này đều có camera làm chứng.
Sau khi kết thúc, tức là 10 giờ tối hôm đó, tôi thấy người không khỏe nên đã xin phép ông về khách sạn, Đại Tân Thành gọi tôi lại, bảo tôi giúp anh ấy gửi một email tiếng Anh, tôi thực sự không còn sức lực, lại lo lắng xảy ra sai sót nên đã từ chối. Đó là toàn bộ tình huống ngày hôm đó, tôi không rõ tại sao lại có lời cáo buộc như vậy, tôi đã hoàn thành tất cả những công việc trong phạm vi năng lực của mình——"
Chưa đợi cô nói xong, Đại Tân Thành đã thiếu kiên nhẫn ngắt lời, hùng hổ nói: "Người không khỏe thì có thể trút giận lên đồng nghiệp sao? Nếu sau này ai cũng cảm tính như vậy thì làm sao mà làm việc được, tôi tuyên bố trước, tôi rất tôn trọng phụ nữ, nhưng biểu hiện công việc của cô ngày hôm đó rất không chuyên nghiệp, tôi không thể chịu đựng được việc cộng tác với một người như vậy."
Trình Nhan lại bắt được điểm mấu chốt: "Nếu anh đã bàn đến sự chuyên nghiệp, vậy tôi muốn hỏi, cái gọi là chuyên nghiệp của anh chính là đẩy công việc của mình cho thực tập sinh, kết quả thực tập sinh rời vị trí mà anh cũng không phát hiện ra, dẫn đến việc lần này có 3 vị tác giả thậm chí còn không biết tin tức Gala trao giải của chúng ta được tổ chức."
Vẻ mặt của phó Tổng biên tập Chu trở nên nghiêm trọng, nhìn về phía Đại Tân Thành: "Chuyện này là thế nào?"
Những chuyện nói phía trước còn là chuyện nội bộ công ty, nhưng nếu thực sự gây ra sai sót công việc như thế này thì tính chất lại khác hẳn. Gala trao giải hàng năm là sự kiện trọng đại, là bộ mặt đại diện của tòa soạn ra bên ngoài, sự đầu tư về nhân lực, tài lực cũng là lớn nhất, thiếu mời một vị khách là thiếu đi một phần sự chú ý, chưa nói đến việc không chỉ là một người.
"Cô có bằng chứng không?" Đại Tân Thành cố giữ bình tĩnh, trong lời nói ẩn chứa sự đe dọa, "Trình Nhan, có vài lời, tốt nhất cô nên nghĩ cho kỹ rồi hãy nói."
Chu Mậu cũng nhìn về phía cô, ánh mắt đầy nghi ngại.
Áp lực ập đến từ mọi phía, Trình Nhan siết chặt tay, tự tiếp thêm sức mạnh cho mình.
"Được, đợi tôi một lát."
Trình Nhan quay lại chỗ ngồi, lấy danh sách liên lạc trước đó đem qua.
Bản danh sách này do thực tập sinh trước đó liệt kê ra, phần lớn là những tác giả từng được phỏng vấn, nên có lưu lại phương thức liên lạc cá nhân hoặc văn phòng làm việc.
Trong đó có 3 vị được cô dùng bút chì gạch chân, cô lấy điện thoại ra bấm gọi từng số một, nhưng không may là, gọi liên tiếp hai số đều tắt máy.
Biểu hiện trên mặt Đại Tân Thành cũng từ hoảng hốt ban đầu chuyển sang ngạo mạn, khoanh tay trước ngực, giống như đang đợi xem cô diễn trò hề gì.
Anh ta gõ gõ lên bàn: "Cô chắc chắn là cô vẫn muốn tiếp tục lãng phí thời gian của mọi người chứ?"
Trình Nhan nhìn cái tên cuối cùng được gạch chân trên danh sách, lòng bàn tay toát mồ hôi hột, cô nhập số điện thoại, nhấn nút gọi.
Nếu người này cũng không nghe máy, vậy thì người mất mặt hôm nay sẽ là cô.
Tiếng "tút tút" vang lên, tim cô cũng treo ngược lên tận cổ, khoảnh khắc điện thoại được kết nối, nhịp tim cô như ngừng trệ, suýt chút nữa không nói nên lời.
"Xin… xin chào, cho hỏi anh có phải là tác giả Alistair của cuốn "Tuyết Dạ Di Án" không?"
Cất lời, giọng Trình Nhan khô khốc và căng thẳng, thậm chí còn run rẩy nhẹ.
"Ừm, là tôi đây, xin hỏi có chuyện gì không?"
Trình Nhan vội vàng bày tỏ mục đích: "Tôi là biên tập viên của tạp chí "Chiều Sâu Hiện Trường", xin hỏi anh hiện tại có thời gian không, về chuyện Gala trao giải lần trước, chúng tôi muốn xin hỏi anh vài câu, xin làm phiền anh hai phút."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!