Chương 23: (Vô Đề)

Kỳ nghỉ Tết bắt đầu, Trình Nhan cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi một chút.

Định ngủ nướng một bữa, nhưng cơ thể như đã được cài sẵn báo thức, cô vẫn tỉnh dậy đúng 8 giờ rưỡi sáng.

Bước ra phòng khách, những chiếc gối tựa trên sofa được xếp ngăn nắp, từng góc cạnh đều được vuốt phẳng phiu, chỉ có hoa trong bình là lâu rồi không ai thay nước nên đã héo rũ.

Một tuần trước, khi cô còn đang đi công tác ở Thâm Quyến, dì Chung đã nhắn tin xin nghỉ việc qua WeChat.

Dì gửi mấy đoạn tin nhắn thoại dài: "Cô Trình, thật ngại quá, có lẽ lần nghỉ Tết này về quê tôi sẽ không lên nữa. Cô nói giúp tôi với cậu Ôn một tiếng nhé, thật lòng xin lỗi cô cậu. Nửa năm nay tôi cứ dăm bữa nửa tháng lại xin nghỉ, gây phiền phức cho mọi người quá."

"Vẫn là chuyện cũ thôi, tháng trước mẹ tôi chẳng may bị ngã phải nằm viện, giờ xuất viện rồi nhưng cả nhà bàn nhau phải để một người ở nhà chăm sóc bà, tránh chuyện tương tự xảy ra, nên tôi định về quê tìm việc."

"Bao năm qua thực sự cảm ơn cô và cậu Ôn, hiếm khi gặp được chủ nhà tốt như vậy, là tôi không có phúc. Lần trước cô nói muốn nếm thử cam trồng ở quê tôi, đợi cam chín tôi sẽ gửi cho cô cậu một ít."

Dù biết sẽ có ngày này nhưng Trình Nhan không ngờ nó lại đột ngột đến vậy.

Cô vẫn nhớ ngày đi công tác, khi cô kéo vali chuẩn bị rời đi, dì Chung đang chăm sóc cây cối ngoài ban công, thấy cô đi còn đặc biệt chạy ra nói: "Cô Trình, chúc cô công tác thuận lợi nhé."

Quả nhiên, ly biệt là bài học bắt buộc trong đời người, cô phải học cách đối mặt.

Ăn sáng xong, cô đi mua một bó hoa tươi ở cửa hàng gần đó.

Khi trở về, bước vào thang máy, cô ấn tầng 23, chính khoảnh khắc đó cô bất chợt nhớ lại cuộc điện thoại ấy: "Tòa B, Tầng 22, Khu chung cư Đàn Duyệt Vân Đê, đường Hoài Sâm, quận Hồ Tân, Bắc Thành."

Giọng người đàn ông trong trẻo như suối nguồn vang vọng bên tai.

Mấy ngày nay cô đã đặc biệt lưu ý nhưng đều không gặp cư dân tầng 22.

Xem lại đơn hàng gửi đi, chiếc cúp đã được ký nhận từ 3 ngày trước, xem ra địa chỉ không sai.

Vì tò mò, Trình Nhan còn xem qua mạng xã hội của tác giả Alistair, nhưng ngoài tin tức xuất bản sách mới, anh ta gần như không chia sẻ gì về cuộc sống cá nhân.

Tấm ảnh đời thường duy nhất là chụp con mèo Devon Rex anh ta nuôi, nhưng là ảnh chụp trong nhà nên không thấy rõ bối cảnh cụ thể ở đâu.

"Ting" một tiếng, thang máy lên đến tầng 23, Trình Nhan vội vàng thu hồi những suy nghĩ lộn xộn và sự tò mò mạo phạm trong đầu.

Cắt tỉa xong cành hoa, Trình Nhan cắm hoa hồng vào bình, chiếc điện thoại đặt trên bàn trà bỗng reo vang.

Nhìn thấy tên người gọi trên màn hình, lòng cô rối bời, cô cầm điện thoại đứng ngây ra đó không cử động.

Cuối cùng, cô đi đến bên cửa sổ, bắt máy cuộc gọi video.

"Chào dì ạ." Cô khẽ nói.

"Dì?" Lâm Mạn Linh hơi ngẩn ra, rồi bật cười ngay lập tức: "Con bé này, có phải vẫn chưa ngủ dậy không đấy?"

Chưa đợi cô giải thích, bà lại tiếp tục: "Nhan Nhan, con đã được nghỉ Tết chưa? Sao chẳng thấy đến nhà chơi với mẹ gì cả? Dạo này bận lắm hả?"

Đầu dây bên kia, Lâm Mạn Linh đang làm móng, có người cầm điện thoại giúp bà, nhìn biểu cảm của bà thì có vẻ bà vẫn chưa biết chuyện gì cả.

Tim Trình Nhan thắt lại, cô vốn tưởng Ôn Tuế Sưởng hẳn đã nói với họ từ sớm rồi.

Cô giấu Trâu Nhược Lan là vì không thể mở lời, vậy còn anh, anh giấu là vì lý do gì?

Cô không hiểu nổi.

"Nhan Nhan?" Thấy cô im lặng quá lâu, Lâm Mạn Linh gọi một tiếng.

Cô lập tức bừng tỉnh: "Con nghỉ rồi ạ, mới nghỉ hôm qua."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!