Cô không hiểu chuyện gì, chớp chớp mắt rồi gật đầu.
Tài khoản WeChat này là do gia sư ở nhà đăng ký giúp cô, có lẽ chức năng ghim cuộc trò chuyện cũng là do anh ấy cài đặt hộ, cô chưa bao giờ thay đổi nó.
Thấy Trình Sóc cứ nhìn chằm chằm vào mình, cô cứ ngỡ mình đã làm sai chuyện gì, vội vàng nói: "Em cũng không biết là cài đặt từ lúc nào nữa, nếu anh thấy phiền thì em hủy ghim ngay đây."
Nghe lời cô nói, sắc mặt Trình Sóc thay đổi xoạch xoạch như bảng pha màu, anh ấn tắt nguồn điện thoại của cô rồi mới ném trả lại.
"Không cần, cứ để đấy đi."
"Vâng." Trình Nhan tuy không hiểu nhưng cũng không nói thêm gì.
Trình Sóc nhìn ra cửa sổ, bổ sung thêm một câu: "Dù sao tôi cũng sẽ không nhắn tin cho em đâu."
Trình Nhan nhìn chiếc điện thoại đen ngòm, im lặng.
Về đến nhà, gia sư vẫn chưa tới, Trình Nhan bôi thuốc xong thì ngồi đợi ở phòng khách, cô chợt nhớ ra điều gì đó, đi ra cửa gọi anh lại: "Anh!"
"Gì?" Vẻ mặt Trình Sóc có chút thiếu kiên nhẫn.
"Nghe chị Nhuế Nhuế nói anh chơi game giỏi lắm, anh dạy em được không? Em cũng muốn chơi."
Người ta vẫn bảo chơi game có thể kéo gần khoảng cách giữa người với người, Trình Sóc thường chơi trò bắn súng đó ở nhà, mấy ngày qua cô cũng âm thầm tải về, định tìm cơ hội chơi cùng anh.
Nhưng Trình Sóc nhìn cô đầy dò xét: "Để sau đi, giờ tôi không rảnh."
"Vâng."
Chuyện đó cứ thế trôi vào quên lãng, cô cứ ngỡ Trình Sóc đã hoàn toàn quên sạch.
Nhưng vào một ngày nọ trong kỳ nghỉ đông, Trình Sóc đột nhiên đi đến cửa phòng cô, nghiêm mặt hỏi: "Tải game chưa?"
Cô nhất thời không phản ứng kịp, ngây ngô hỏi: "Game gì cơ?"
Nhìn vẻ mặt âm u của Trình Sóc, cô lập tức nhớ ra, mở máy tính lên: "Tải xong rồi, tuần trước em còn chơi thử một ván."
"Thắng không?" Anh vừa nói vừa bước vào phòng.
"Thua."
"Ngốc."
"Là do đồng đội."
"Em chắc không?"
Chiều hôm đó, cô ngồi trước máy tính, Trình Sóc cúi người vòng ra sau cô, nắm lấy con chuột trong tay cô, kiên nhẫn dạy cô cách xem bản đồ nhỏ, phím nào là nhắm bắn, phím nào là bắn, cách nghe tiếng động để phân biệt vị trí.
Khả năng tiếp thu của cô rất mạnh, chỉ nói một lần là hiểu.
"Cũng thông minh đấy." Hiếm khi Trình Sóc khen cô.
Trình Nhan hơi ngượng ngùng, đôi má ửng hồng.
Cô chợt thấy, có một người anh trai cũng thật tốt.
Vì ID game của Trình Sóc là một dãy số mặc định "Người dùng 6877632", nên cô cũng đổi một cái gần như y hệt, chỉ khác anh đúng một chữ số.
"Em lại muốn làm gì nữa đây?" Trình Sóc hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!