Cả kỳ nghỉ Tết Dương lịch, Trình Nhan gần như đều ở lì trong căn hộ của mình.
Ngày đầu tiên, cô đem toàn bộ chăn ga gối đệm trong nhà ra giặt sạch. Cô dùng loại viên giặt mới mua gần đây, có mùi hoa cam thanh khiết, thế nên quần áo và chăn nệm sau khi sấy khô đều mang một mùi hương mới mẻ.
Ngày thứ hai, cô ngồi trên sofa phòng khách xem phim cả ngày. Những bộ phim cô từng đánh dấu trên Douban suốt năm qua, cuối cùng cũng xem hết. Đã lâu lắm rồi cô mới được trải qua một ngày thong dong tự tại như thế, không cần lo lắng liệu người đó có đột ngột trở về làm xáo trộn tâm trí mình hay không.
Ngày thứ ba, cô cũng không có ý định ra ngoài. Trên giá sách vẫn còn khá nhiều cuốn chưa bóc tem, đủ để cô vượt qua ngày cuối cùng của kỳ nghỉ. Cô chọn một cuốn tiểu thuyết khoa học viễn tưởng, nhưng mới đọc chưa được nửa phần thì nhận được tin nhắn của Từ Hạo Viễn. Anh ta hẹn cô ra ngoài ăn cơm.
Lúc này cô mới thay quần áo để đi ra ngoài một chuyến.
Từ Hạo Viễn chọn một quán đồ Nhật nằm gần công ty của Trình Sóc. Tuy nhiên, cô đã đến một lúc lâu rồi Từ Hạo Viễn mới vội vã chạy tới.
Anh ta trông như vừa mới tan làm, đeo ba lô đen, trên sống mũi là cặp kính gọng đen, vội vã đẩy cửa bước vào với vẻ mặt đầy hối lỗi.
"Ngại quá, rõ ràng là tớ hẹn cậu mà tớ lại đến muộn," Từ Hạo Viễn ngượng nghịu gãi đầu, đặt ba lô sang một bên, chưa kịp ngồi xuống đã vội giải thích, "Lúc sắp tan làm, có một thành viên trong nhóm viết sai chương trình, nhờ tớ qua xem giúp nên mới mất chút thời gian. Đúng rồi, cậu gọi món chưa? Giờ tớ thấy đói thật đấy."
"Chưa, cậu gọi trước đi," Trình Nhan đưa thực đơn qua, "Nhưng hôm nay không được nghỉ sao? Sao Tết Dương lịch mà vẫn phải tăng ca?"
"Bọn tớ tự nguyện tăng ca đấy, lương gấp ba mà, cùng lắm thì sau này nghỉ bù. Với lại tuần sau phải cập nhật phiên bản mới rồi, không tăng ca thì không kịp." Nhắc đến công việc, Từ Hạo Viễn bỗng trở nên sinh động hẳn lên. Anh ta vẫy tay gọi phục vụ, vừa lật thực đơn vừa nói: "Chào em, cho anh một phần sashimi tổng hợp, một phần gan ngỗng sốt rượu Sake và lưỡi bò nướng đá.
Đúng rồi, lưỡi bò cắt dày nhé, thêm hai phần súp hải sâm đậm đà nữa."
Nhân viên phục vụ cúi đầu ghi chép bên cạnh.
"Cậu xem xem còn muốn ăn gì nữa không? Bữa này tớ mời." Từ Hạo Viễn đưa thực đơn trở lại, như sợ cô sẽ từ chối nên nói thêm: "Lần trước đã hứa rồi, đợi tớ tìm được việc sẽ mời cậu ăn cơm, lần này coi như bù đắp lại."
"Đủ ăn rồi, thế này thôi."
Trình Nhan không gọi thêm, cô đẩy nhẹ thực đơn về phía nhân viên phục vụ để ra hiệu.
Quán đồ Nhật này tuy ở trung tâm thành phố nhưng rất yên tĩnh. Bên ngoài xe cộ tấp nập, nhưng ở đây lại không nghe thấy tiếng động nào. Cách bài trí và trang hoàng đều rất có gu, tất nhiên giá cả cũng chẳng hề rẻ.
Thấy cô đang quan sát, Từ Hạo Viễn lên tiếng: "Quán này vị khá ngon, lần trước bộ phận đi liên hoan có ăn một lần, tớ cứ nhớ mãi."
Trình Nhan cười nói: "Ở đây tính ra mỗi người cũng phải bốn năm trăm tệ, xem ra phúc lợi công ty cậu tốt thật."
Cô không tìm hiểu về công ty của Trình Sóc, cô vốn không hứng thú với bất cứ điều gì của anh. Nhưng nghe từ miệng Từ Hạo Viễn, có vẻ như công ty phát triển khá thành công, không giống như lời Trình Kế Huy nói là "bất tài vô dụng".
"Nhắc mới nhớ, cũng là nhờ phúc của cậu. Hồi tớ mới vào làm, Trình Tổng đã mời cả bộ phận tớ đi ăn, nói là để chào mừng tớ gia nhập. Dù anh ấy không lộ mặt, nhưng từ đó về sau, đồng nghiệp trong bộ phận chẳng ai dám sai bảo tớ chạy vặt hay làm việc lặt vặt nữa."
Trình Nhan càng nghe chân mày càng nhíu chặt. Cô hơi há miệng định nói gì đó nhưng rồi lại thôi.
"Còn lần trước anh ấy cùng mấy vị lãnh đạo cấp cao đi đánh golf, cũng gọi cả tớ theo. Nhưng tớ thì biết đánh đấm gì đâu, trên đường đi tớ run cầm cập, chỉ sợ làm mất mặt Trình tổng. May mà không xảy ra sai sót gì. Nghĩ lại thì đó cũng là lần đầu tiên tớ được chạm vào gậy đánh golf đấy, môn thể thao của người giàu đúng là tao nhã thật," Nói đến đây, Từ Hạo Viễn bỗng ngẩng đầu nhìn Trình Nhan, "Tớ biết chắc chắn Trình Tổng nể mặt cậu nên mới đối xử tốt với tớ như vậy.
Thế nên tớ thực sự phải cảm ơn cậu thật nhiều."
Ánh đèn trong quán đồ Nhật mờ ảo, sự biết ơn trong mắt Từ Hạo Viễn khiến cô thấy hoảng hốt. Nhân viên phục vụ mặc kimono bưng món ăn lên, Trình Nhan muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn quyết định nói sự thật.
Cô không muốn hại anh ta.
"Hạo Viễn, có một chuyện tớ buộc phải nói với cậu," Trình Nhan hít một hơi thật sâu, thần sắc nghiêm trọng, "Thực ra quan hệ giữa tớ và Trình Sóc không hề tốt. Tớ không biết anh ấy làm vậy là có mục đích gì, nhưng trực giác của tớ mách bảo chắc chắn có vấn đề."
Ánh mắt Từ Hạo Viễn thoáng hiện vẻ ngạc nhiên, anh ta ngồi thẳng người dậy, theo bản năng muốn phản bác: "Nhưng Trình Tổng đối xử với tớ tốt như vậy, sao có thể đối xử không tốt với cậu được? A Nhan, tớ thấy là cậu đa nghi quá thôi, cậu đang có hiểu lầm với Trình Tổng rồi."
"Cậu biết không, nhờ mối quan hệ với Trình Tổng mà bây giờ ở bộ phận, lãnh đạo cũng phải nể mặt tớ vài phần. Dù sao ngay cả anh ta cũng không có tư cách đi đánh golf cùng Trình Tổng. Anh ta vốn là người khắt khe thế nào, vậy mà tiền thưởng hiệu suất hàng tháng của tớ anh ta chẳng dám trừ một xu. Bây giờ trong văn phòng, đồng nghiệp nào mà không nhìn tớ bằng con mắt khác chứ…"
Sắc mặt Trình Nhan dần trở nên trắng bệch, chiếc khăn ăn trong tay bị cô siết chặt đến nhăn nhúm.
Cô dường như đã hiểu ra rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!