*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Gió lạnh rít gào, Dương Chiêu tựa vào mui xe xoa xoa hai bàn tay, hơi thở phả ra thành những làn khói trắng dài. Thời tiết lạnh giá thế này, chỉ cần đứng ngoài trời 5 phút thôi đã đủ run cầm cập, huống chi anh ta đã đứng đây gần nửa tiếng đồng hồ.
Anh ta liên tục nhìn đồng hồ đeo tay, vẻ mặt chỉ còn lại sự lo lắng.
Ôn Tổng vốn là người cực kỳ đúng giờ, tình huống như hôm nay là lần đầu tiên xảy ra, nhất là lát nữa họ còn phải kịp chuyến bay.
Chuyến bay cất cánh lúc 7 giờ 30 phút, nếu không xuất phát ngay thì chắc chắn sẽ không kịp thời gian.
Suy đi tính lại, Dương Chiêu vẫn lấy điện thoại ra.
Vừa kết nối, anh ta vội vàng nói: "Ôn Tổng, tôi đã ở dưới lầu rồi, phía anh đã xong chưa?"
Đầu dây bên kia im lặng một lát, sau đó mới cất lời: "Đến Ngự Uyển."
Dương Chiêu khựng lại một chút mới phản ứng kịp. Đó là một bất động sản khác của Ôn Tổng ở Bắc Thành, nhưng bình thường anh rất hiếm khi ở đó, sao hôm nay lại…
Tuy nhiên anh ta không hỏi nhiều, chỉ đáp: "Vâng, xin anh chờ một chút."
Dương Chiêu nhập địa chỉ vào định vị, trí não nhanh chóng tính toán thời gian, anh ta bắt đầu hối hận tại sao mình không gọi cuộc điện thoại này sớm hơn.
Họa vô đơn chí, đoạn đường đến sân bay còn xảy ra tắc nghẽn. Nhìn thời gian mỗi lúc một cận kề, Dương Chiêu lo lắng đến mức lưng áo sắp ướt đẫm mồ hôi.
Qua gương chiếu hậu, Ôn Tổng vẫn luôn nhắm mắt dưỡng thần, dường như chẳng hề bận tâm xem có đến kịp hay không.
Đêm nay chỉ có duy nhất một chuyến bay thẳng đi New York, nếu lỡ mất thì phải đợi đến ngày mai, nhưng lịch trình phía sau dày đặc, không thể dễ dàng thay đổi.
Dương Chiêu lo sợ suốt quãng đường, may sao đoạn đường sau thông thoáng không gặp trở ngại, cuối cùng cũng đến sân bay đúng giờ.
Đúng là một phen hú vía, Dương Chiêu hít một hơi thật sâu, vội vàng đi làm thủ tục ký gửi.
Trong phòng chờ VIP, Ôn Tuế Sưởng tựa vào lưng ghế nhắm mắt nghỉ ngơi, cho đến khi tiếng loa thông báo vang lên, anh mới mở mắt, giữa đôi lông mày lộ rõ vẻ mệt mỏi.
Dương Chiêu quan tâm hỏi: "Ôn Tổng, tối qua anh không nghỉ ngơi tốt sao?"
Ôn Tuế Sưởng day day huyệt thái dương, đứng dậy khỏi chỗ ngồi: "Ừm."
Tối qua, pháo hoa bên bờ sông bắn đến tận 1 giờ sáng, Ôn Tuế Sưởng hiếm khi bị mất ngủ. Nửa đêm, anh có uống thuốc hỗ trợ giấc ngủ nhưng hiệu quả rất ít. Đại não như bị một lượng lớn thông tin rác chen lấn không gian, không thể vận hành bình thường như mọi khi, dẫn đến việc cả ngày hôm nay anh đều mơ mơ màng màng, không có tinh thần.
Máy bay sắp cất cánh, Dương Chiêu thắt dây an toàn, lấy điện thoại ra báo cáo với bạn gái:
[Bảo bối, anh sắp bay rồi, lần này bay hơn 10 tiếng. Em ngủ ngoan nhé, em thức dậy là anh đến nơi rồi, xuống máy bay anh sẽ gọi cho em ngay.]
[Đúng rồi, em muốn mua gì thì liệt kê danh sách cho anh, đi công tác về anh sẽ mang quà cho em [hôn][hôn]]
Gửi tin nhắn xong, Dương Chiêu đặt điện thoại xuống, chỉ là anh ta bỗng cảm thấy có gì đó sai sai, bởi vì — Ôn Tổng dường như đang nhìn anh ta.
Chính xác mà nói, là đang nhìn điện thoại của anh ta.
Ngơ ngác chạm phải ánh mắt của Ôn Tổng, anh ta nuốt nước bọt.
"Ôn Tổng, có chuyện gì không?"
Ôn Tuế Sưởng không đổi sắc mặt dời tầm mắt đi, giọng điệu rất nhẹ, dường như chỉ là tình cờ nhắc đến.
"Người tên Từ Hạo Viễn lần trước, giờ đang ở đâu?"
Từ Hạo Viễn?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!