Chương 15: (Vô Đề)

Ôn Tuế Sưởng trở về vào đêm giao thừa.

Trình Nhan không hề biết trước, nên khi tan làm về nhà, thấy đèn phòng khách sáng còn ngẩn người.

Anh nằm ngửa trên ghế sofa, hai mắt nhắm nghiền, dưới ánh đèn trần, hàng mi dài mảnh mai đổ bóng lờ mờ, bên tay phải đặt một cuốn sách chưa đọc xong, trang sách được gấp một góc để đánh dấu.

Khi internet chưa thịnh hành dùng từ "cuộn" [1] để miêu tả một người rất nỗ lực, Trình Nhan đã suy nghĩ làm thế nào để miêu tả Ôn Tuế Sưởng.

[1] Hiện nay, "cuộn" thường được dùng như một từ lóng (viết tắt của ) để chỉ tình trạng là thuật ngữ xã hội học và từ lóng internet Trung Quốc, nghĩa là cạnh tranh gay gắt, quá mức, không mang lại giá trị mới trong một phạm vi hẹp.

Anh là kiểu người không để lãng phí một giây phút nào, thời gian biểu của người bình thường có lẽ tính bằng giờ hoặc ngày, nhưng anh lại phải chính xác đến từng phút từng giây, từ "lãng phí thời gian" sẽ không xuất hiện trong cuộc sống của anh, anh không bao giờ lãng phí thời gian vào những việc không quan trọng.

Anh là một người cực kỳ nghiêm khắc với bản thân, thậm chí thời gian ngủ cũng phải kiểm soát chính xác, bởi vì theo anh, ngủ là một hành vi vô nghĩa, tác dụng của nó chỉ là để duy trì cơ thể hoạt động hiệu quả. Sống chung ba năm, anh hiếm khi thức dậy sau 8 giờ rưỡi sáng ngay cả vào ngày nghỉ.

Ngay cả khi bị bệnh, cũng chưa từng thấy anh trì hoãn bất kỳ kế hoạch nào.

Không ai ép buộc anh, nhưng anh luôn có động lực để tự mình tiến lên.

Ôn Tuế Sưởng ngủ rất nông, khi nghe thấy tiếng bước chân, nhãn cầu anh chuyển động ngang, sau đó từ từ mở mắt, có lẽ vì chuyến bay dài, lúc này anh trông có vẻ mệt mỏi, trong mắt có những tia máu đỏ rõ rệt, nhưng bộ vest thủ công trên người vẫn không có chút nếp nhăn nào.

Trình Nhan vẫn đứng ở hành lang thay giày, vừa quay đầu lại, Ôn Tuế Sưởng đã đứng dậy khỏi ghế sofa, anh xoa xoa thái dương, mở tủ lạnh lấy một chai nước khoáng.

"Anh… về khi nào vậy?" Cô hỏi.

"Bốn giờ chiều."

Ôn Tuế Sưởng nhìn đồng hồ, hóa ra anh đã ngủ trên ghế sofa hơn 2 tiếng, thảo nào đầu óc mơ màng, anh vặn nắp chai nước khoáng, rồi hỏi: "Dì Chung đâu?"

"Hôm nay giao thừa, em bảo dì ấy về sớm rồi."

Ôn Tuế Sưởng ừ một tiếng, coi như đáp lại.

Trình Nhan không biết hôm nay anh về, ban đầu định ăn tối qua loa vài miếng, nên mới bảo dì Chung về sớm, nhưng bây giờ…

"Chúng ta ra ngoài ăn đi, em mời anh."

Cô không phải là người quá coi trọng nghi thức, nhưng đây là bữa ăn cuối cùng, lại đúng vào đêm giao thừa, cô muốn để lại một kỷ niệm đẹp, coi như có đầu có cuối.

Chai nước khoáng trong tay đã uống gần hết, nghe đến nửa câu sau, Ôn Tuế Sưởng nhếch môi, dường như thấy thú vị, nhìn cô vài lần.

"Được, em mời anh."

Hôm nay là giao thừa, chỗ ngồi khó đặt, Ôn Tuế Sưởng lái xe đến một nhà hàng Pháp gần đó, đây là nhà hàng của bạn anh, quanh năm đều giữ chỗ cho anh, tuy ở khu phố sầm uất nhưng môi trường lại rất yên tĩnh.

Đẩy cửa bước vào phòng riêng, Trình Nhan nhìn ra ngoài qua cửa sổ kính suốt từ trần đến sàn, vừa vặn có thể nhìn thấy quán cà phê nơi họ gặp nhau lần đầu tiên ở phía đối diện đường.

Vị trí họ từng ngồi, lúc này, cũng có một đôi nam nữ trẻ đang ngồi.

Cô không khỏi thất thần, mãi không rời mắt.

"Đang nhìn gì vậy?"

Ôn Tuế Sưởng chưa ngồi xuống, theo ánh mắt cô nhìn qua, chỉ thấy một quán cà phê phong cách Bắc Âu, bàn gỗ nguyên khối, trên trần treo đèn lồng mây tre đan, trang trí rất có phong cách.

"Không có gì."

Trình Nhan thu lại ánh mắt, ngồi xuống vị trí cạnh cửa sổ, lật xem thực đơn.

Gọi món xong, nhân viên phục vụ cầm thực đơn rời đi, tiện thể đóng cửa lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!