Chương 9: Mỹ nữ Tần Thường.

Một Thái Giám Xông Thế Giới

Tác giả: Tuyết Lý

Dịch: Masta4ever

Sưu Tầm: Soái Ca

Tuy mỹ nữ ở trong ngực của mình nhưng trong đầu Trương Hắc Ngưu lại không có ý nghĩ gì khác, hắn chỉ dẫn động nhiệt khí của hơi nước suối nước nóng chậm rãi tác động lên người nàng. Mỹ nữ thoải mái vùng vẫy cơ thể như rắn, tâm tình của hắn cũng tiếp nhận cảnh giới trời xanh vô tình, mỹ nữ tuy gợi cảm nhưng đối với hắn cũng không có gì quá kích thích.

Sau khi dung chân khi đả thông tất cả kinh mạch của mỹ nữ thì hắn ôm mỹ nữ rời khỏi suối nước nóng, tuy nhiệt độ bên ngoài vẫn rất thấp nhưng với công lực của hắn thì không cần quan tâm, hắn nhìn lên bầu trời, cảm thán trời nhỏ bé. Cuối cùng hắn đặt mỹ nữ vào trong suối nước nóng, suối này không sâu, hắn lại đặt nàng ở một vị trí rất nông, tất nhiên sẽ không có vấn đề gì.

Văn Trọng đi theo lão thái và nhìn thấy những loại rau vốn không thể được trồng vào mùa này, đây cũng chính là nguyên nhân làm cho Trương gia tửu điếm vẫn buôn bán rất tốt vào mùa đông. Những loại rau của lão thái chỉ được vài tháng mà thôi, nhưng như vậy cũng đã quá đủ cho Trương Hắc Ngưu. Bây giờ giá món ăn gấp mười gấp hai mươi lần trước đó, tất nhiên lợi nhuận của Trương Hắc Ngưu sẽ ngày càng nhiều.

Nhưng hắn không quan tâm đến những vấn đề này, thế gian đối với hắn là một quảng đường kiếm thêm kinh nghiệm mà thôi. Tú Nương bây giờ đã có suy xét xem có nên mở rộng mặt tiền cửa hàng nửa hay không, vì bây giờ mặt tiền cửa hàng của bọn họ đã là không nhỏ, hơn nữa cũng đã làm cho người ta phải chú ý.

- Thật hay giả?

Văn Trọng không tin vào những bãi rau cỏ xanh mơn mởn trước mắt mình:

- Không thể nào, mùa này sao có thể trồng được những loại rau này?

- Không gì là không thể.

Lão thái cười ha hả:

- Chỉ cần đủ nhiệt độ là được, tiểu cốc này có được suối nước nóng độc đáo, bốn mùa trong đây đều như mùa xuân, hơn nữa rau lại được tưới bằng nước suối. Hơn nữa chúng ta chủ yếu trồng những loại rau mà mùa này không thể nào có được, cũng vì vậy mà ta và lão bà chỉ cần vất vả một quý là được, vì những mùa khác rau không đáng tiền.

Lão thái cười ha hả, có cơ hội giải thích như vậy thường làm cảm giác của lão là cực kỳ tốt. Văn Trọng đi qua những bãi rau, hắn giật mình thầm nghĩ đến lời nói của ông lão, vì vậy mà quên chạy đến hưởng diễm phúc của Trương Hắc Ngưu.

xem tại

- Ngươi là ai?

Mỹ nữ đã hơi tỉnh, nàng mở to cặp mắt mê người tìm kiếm giữa mịt mù hơi nước, cuối cùng nghênh đón nàng lại là ánh mắt hòa ái của một lão bà, lúc này bà lão đang cầm quần áo đi đến nói:

- Cô nương mặc vào đi........

Trong lòng mỹ nữ chợt chấn động, đã lâu rồi nàng chưa từng được hưởng cảm giác ấm áp thế này. Mỹ nữ mặc bộ đồ vải bố lên thân thể trắng nõn trơn bóng của mình, nàng che thân thể của mình lại, trong lòng còn đang tiếc nuối cảm giác an toàn vừa rồi, cuối cùng đó là thật hay giả?

Tất cả đều là những món rau được hái từ trong vườn, được bàn tay tuyệt vời của bà lão biến thành những món ăn ngon miệng, năm người ngồi xúm xít quanh một cái bàn nhỏ. Lúc này mắt Văn Trọng liên tục nhìn thẳng, ánh mắt ngơ ngác nhìn gương mặt quốc sắc thiên hương trước mặt. Mỹ nữ bi người ta nhìn mà giống như không chút ngượng ngùng, ngược lại còn có hương vị ngạo nghễ như một công chúa, vì vậy mà Văn Trọng không biết xử lý ánh mắt của mình như thế nào, hắn liên tục lắc đầu và dùng ánh mắt quan sát mọi cử chỉ hành động của mỹ nữ. Tất nhiên tất cả cũng vì hắn khó thể chống chịu được vẻ đẹp bùng ra bốn phía của mỹ nữ, mà mỹ nữ giống như một mặt trời tỏa sáng, hắn không biết phải làm sao cho tốt.

Trương Hắc Ngưu lại một mình độc bá một cái bàn, đừng nghĩ thân thể hắn khổng lồ nhưng sức ăn lại không lớn, hắn chỉ nhấm nháp một chút rồi sau đó chỉ uống nước mà thôi. Ngược lại mỹ nữ có vẻ rất đói, nàng gặm lấy gặm để, liều mạng nhét thức ăn vào bụng mình. Thân thể của Trương Hắc Ngưu quá dọa người, chỉ cần nhìn khổ người cũng đủ làm người ta lui binh, mỹ nữ nhìn mà thầm nghĩ không biết đối phương là ai? Vì vậy nàng vừa ăn vừa đảo mắt nhìn khắp chung quanh.

- Cô nương đáng thương, cô tên gì?

Lão bà bà dùng ánh mắt yêu thương nhìn mỹ nữ nói:

- Sao cô lại đông cứng trong tuyết? Có phải đã lâu chưa được ăn ngon? Nhìn người lại thấy hơi gầy. Nếu không phải ông chủ Trương nhìn thấy cô, cứu cô ra khỏi đống tuyết........

- Ông chủ Trương?

Mỹ nữ tỏ vẻ hứng thú, nàng nhìn về phía mấy người trước mắt, Trương Hắc Ngưu bị nàng đào thải ngay từ khoảnh khắc đầu tiên, vì khổ ngươi thế này giống như một người làm công hơn ông chủ, còn Văn Trọng thì còn quá trẻ, vì vậy chỉ còn mỗi lão nhân có thể là ông chủ mà thôi, nhưng lão bà vì sao lại gọi lão công của mình là ông chủ? Mỹ nữ cảm thấy khó hiểu.

- Chính là hắn, cậu ấy đã cứu cô.

Lão bà chỉ Trương Hắc Ngưu, mỹ nữ chợt hoảng sợ, lúc này Trương Hắc Ngưu cũng nói:

- Ta là Trương Hắc Ngưu, là ông chủ của Trương gia lão điếm ở Hán Cô thành........

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!